Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi-Chương 97


Trước Sau

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi


Chương 97: Được Cứu Rồi

Edit by: Lục Vân Đảng

Đối với vấn đề này, cô nhìn Khương Viên Viên cười mà không nói, nhanh chóng ăn nốt suất của mình rồi cầm một quả táo đi ra ngoài

“Tiểu Sơ Hạ, con nói cho mẹ biết đi!”

Khương Viên Viên cực kì không cam tâm đuổi theo sau.

Cắn một miếng táo, An Sơ Hạ nhún vai:

“không có gì a… Chỉ là hôm đó trời mưa…”

“AN SƠ HẠ”

Hàn Thất Lục đang cho chó của mình ăn bỗng không nhanh không chậm đứng lên tiến về phía cô. Phách Thiên bên cạnh cũng nhanh chân chạy vụt về phía cô.

“A!!! Mau cứu người !!!” cô hét lớn một tiếng, hướng về phía cổng lớn mà chạy.

Người hầu bối rối nhìn con chó của cậu chủ đang đuổi theo An Sơ Hạ. So với tốc độ chạy của Sơ Hạ, Phách Thiên vốn không khó để đuổi kịp. Nhưng dường như Phách Thiên đang cố ý chơi trò chơi với cô.

Thời điểm sắp sắp kịp cô liền giảm tốc độ lại, nhưng sau đó khoảng cách tăng một chút lại tăng tốc đuổi theo cô. Rõ ràng là đang cố ý dọa chết Sơ Hạ

“Mau mở cửa! Mau mở cửa!” Cô quơ tay, hét lớn để người hầu mở cửa xe.

Mấy người hầu thấy vậy liền nhanh chóng mở cửa xe. Thấy Phách Thiên đuổi kịp, cô liền khom lưng chui vào xe rồi thần tốc đóng cửa lại.

“Được cứu rồi a….” Nghe chó sủa truyền đến từ bên ngoài xe, An Sơ Hạ tự vỗ ngực, từng ngụm từng ngụm thở ra, quả táo trong tay cô cũng bị móng bấm vào.

Trái đất thực đáng sợ, thật muốn trở về sao Hỏa ……

Không đến một phút đồng hồ sau, Hàn Thất Lục mở cửa xe vào ngồi. Phách Thiên ở ngoài cư nhiên lè lưỡi, phát ra âm thanh như cười nhạo cô.

“Ngoan, lần này làm rất tốt! Vài giờ nữa gặp lại nhé người anh em!” Hàn Thất Lục xoa xoa cái đầu lớn của Phách Thiên. Lúc hắn thu tay, Phách Thiên thông minh lùi lại mấy bước. Lúc này hắn mới đóng cửa xe lại, mặt nhàn nhã.

Làm rất tốt, Làm cái gì rất tốt? An Sơ Hạ nghiên đầu cố nghĩ xem Thất Lục đã làm cái gì. Vài giây sau, cô mới kịp thời phản ứng:

“Hàn Thất Lục, anh là cố ý?”

“Đúng vậy. Tôi nói với Phách Thiên 《đem cô ta vào xe》nó liền làm vậy.” Hắn đương nhiên thừa nhận.

Trước khi Sơ Hạ kịp hỏi, hắn đã lên tiếng trước:

” Ai kêu cô suýt chút nữa liền đem chuyện đó ra nói? Cô không bị dọa sợ thì thôi còn đem đi dọa người sao? Chuyện đó cô quên sạch đi, nhất định đem nó xóa đi càng tốt”

Nếu để người khác biết Thất Lục hắn cư nhiên tưởng con gái “đến ngày” là sinh non thì mọi người sẽ cười rụng răng mất. Như vậy hắn làm thế nào sống trên đời?

“Dù sao anh không thể để Phách Thiên hù tôi được. Thật muốn hù chết người ta sao?” Cô cau mày nhìn Thất Lục, bực bội hét lớn.

“Tôi ……” Hàn Thất Lục vừa định nói gì, cửa xe đột nhiên bị người khác mở ra. Hai người lập tức im lặng không nói thêm gì.

“Thiếu gia tiểu thư, ta tới rồi. Vừa lúc có thể xuất phát! Đúng rồi, vừa rồi hai người nói chuyện gì vậy?” Hôm nay Hàn quản gia lái xe, ông nghi ngờ nhìn kính chiếu hậu hỏi.

“Không có gì!” Hai người trả lời đồng thanh.

***

Ở trong phòng học, sau khi ăn cơm, An Thần Xuyên lập tức quay lại trường, đem tờ giấy khi nãy nhét vào bút của An Sơ Hạ xé thành mảnh nhỏ

Để cô ấy phát hiện thì thật xấu hổ a… Vì thế cậu ta liền lấy máy nhắn tin cho Sơ Hạ, dứt khoát đem tờ giấy kia xe vụn.


Trước Sau