Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi-Chương 80


Trước Sau

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi


Chương 80: Vị Hôn Thê Gặp Nguy Hiểm…

— Lúc trước ông ta không nhớ rõ cô vậy việc gì cô phải nhớ rõ ông ta.

“Lỡ như ông ta nhận ra tôi thì sao?” Khuôn mặt của cô hiện rõ vẻ lo lắng: “Nếu vậy…”

Hắn thở dài, đặt tay lên vai An Sơ Hạ: “Nghe này, ông ta nợ cô, không phải cô nợ ông ta. Suy nghĩ đi, như vậy người phải cảm thấy sợ hãi thấy thua thiệt phải là ông ta không phải cô, có hiểu không?”

“Thật sự…” Dừng lại một chút, An Sơ Hạ nhìn vào đôi mắt uyên thâm của Hàn Thất Lục: “Thật sự tôi muốn ông ta nhận ra tôi!”

“Cho nên cô không phải làm gì cả! Cái gì cũng không cần làm! Biết chưa?” Hàn Thất Lục lay lay vai của An Sơ Hạ, cô ngẩng đầu lên nhìn vào mắt hắn.

Sau một lúc nhìn vào đôi mắt sau thăm thẳm của Hàn Thất Lục thì cô liền không thể tin tưởng hắn, nhưng vẫn cố dùng hết khí lực của mình gật đầu và nói: “Ừ!”

“Sơ Hạ!” Một giọng nói truyền từ chỗ khác đến, có một chiếc xe chạy qua, An Thần Xuyên từ đâu chạy tới vẻ mặt mang nét khẩn trương, xem xét cô từ đầu tới cuối.

Nhìn gương mặt nam sinh trước mình mấy tháng này trong lòng An Sơ Hạ có một cảm giác. Cô biết mẹ hắn từng li hôn, hắn chắc chắn không cùng huyết thống. Vậy có nghĩa là cô và hắn không có quan hệ huyết thống nhưng không hiểu tại sao trong lòng cô lại có chút oán hận với hắn.

Cô biết bản thân không nên hận hắn, hắn không có lỗi trong việc này, nhưng cô không thể khống chế nổi bản thân mình.

“Cậu làm sao vậy? Không có chuyện gì chứ?” Trong mắt An Thần Xuyên tràn đầy sự lo lắng. Hắn bị Lăng Không Nhã giữ lại nên rất sốt ruột cuối cùng giật tay ra khỏi bà đuổi theo cô.

Vì không biết An Sơ Hạ chạy hướng nào nên cứ như con ruồi mất đầu bay lung tung cho nên đến bây giờ mới tìm thấy cô.

Giật giật đôi môi, cô không biết phải nói cái gì. May là tên Hàn Thất Lục mặt dày kia phản ứng nhanh, nhàn nhạt trả lời: “Tôi thấy vị hôn thê thân yêu của tôi hơi ngại, có lẽ tại ba của cậu quá đẹp trai a! Cậu nói đúng không?”

Thân yêu… vị hôn thê. An Thần Xuyên mở mắt to tròn ngạc nhiên nhìn bọn họ.

“Không! Không phải như vậy!” An Sơ Hạ lắc đầu, cuống cuồng giải thích: “Dượng và dì muốn tôi vào học ở Tư Đế Lan nên mới nói tôi là vị hôn thê của Hàn Thất Lục!”

“À thì ra là vậy! Bất quá mới phải làm vậy? Để không bị những học sinh bụng dạ hẹp hòi ức hiếp!” An Thần Xuyên thở ra một cái, sau đó lại có chút lo lắng.

Hào quang của Hàn Thất Lục hắn không phải không biết, vì có rất nhiều nữ sinh hâm mộ nên mới khi dễ Sơ Hạ! Vậy là hắn biết vì so Mạc Hân Vi và Hoàn Tử muốn hại cô rồi.

An Sơ Hạ cúi đầu nói: “Đúng vậy, dì và dượng không có suy nghĩ đến cái này… cho nên mới giấu mọi người, lại nói với Hàn quản gia không đem thân phận của tôi tiết lộ ra ngoài vậy nên Thần Xuyên cậu giúp tôi giữ bí mật được không?”

An Sơ Hạ tròn xoe đôi mắt chờ câu trả lời của An Thần Xuyên, hắn đang mơ màng thì lập tức kiên định: “Tất nhiên!”

Nhưng họ quên rằng có một nhân vật khó chơi đang đứng đó – Hàn Thất Lục.

Trên người tỏa rất nhiều hơi lạnh, oán khí đầy mình, lườm An Thần Xuyên một cái sau đó để An Sơ Hạ lại một mình đi về. Một mình xoay người đi về, An Thần Xuyên cảm thấy có chút hoang mang hỏi Sơ Hạ: “Sơ Hạ, tôi có nói gì cho Hàn thiếu gia giận sao?”


Trước Sau