Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi-Chương 752


Trước Sau

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi


Chương 752: Khinh Địch

Edit: Hương Nguyễn

Beta: Gấu

Luôn luôn không ai bì nổi Hàn Thất Lục, giờ phút này đôi má ửng đỏ, rốt cục anh cũng có cải biểu hiện gọi là ngây ngô.

Ngay tại khoảng cách hai người không tới hai mươi mét, một nữ sinh tóc ngắn ngang vai tàm mắt rơi vào trên người An Sơ Hạ cùng với Hàn Thất Lục.

“Cô cũng muốn đứng ở vị trí kia sao?”

Đột nhiên một thanh âm vang lên, cô gái thần tốc quay đầu, vừa hay nhìn thấy Mã Cách vẻ mặt cao thâm ý cười.

Cái này cô gái tóc ngắn ngang vai bộ dáng thanh thuần, chính là Đỗ Giản Nhiên.

Đỗ Giản Nhiên thu lại tầm mắt, xoay người muốn đi, Mã Cách đột nhiên lại nói câu: “Cô hẳn là không muốn buông tha rồi chứ?”

Căn bản bước đi nhẹ nhàng đột nhiên ngừng lại, cô xoay người, hung hăng trừng mắt nhìn Mã Cách: “Cô là lợi dụng tôi!”

Mã Cách nắm chặt ngón tay, trong giọng nói cũng mang theo ý cười: “Đừng nói khó nghe như vậy, chúng ta chỉ là vì bản thân đôi bên cùng có lợi.”

“Vì bản thân?” Đỗ Giản Ngiên cười lạnh một tiếng, cau mày nói: “Tôi không rõ. Nếu cô là vì chính mình, chia rẽ An Sơ Hạ cùng Hàn Thất Lục như thế đối với cô thì tốt chỗ nào? Như vậy, vị trí của cô bên cạnh Nam Cung Tử Phi, cũng sẽ tràn đầy nguy cơ. Cô sẽ không sợ An Sơ Hạ rời khỏi Hàn Thất Lục, sẽ đi tìm Nam Cung Tử Phi sao?”

Nghe được những lời này Mã Cách nở nụ cười: “Cô gái ngốc, cô cái gì cũng đều không hiểu. Cô chỉ cần làm điều nên làm thì tốt rồi, nếu cô thật muốn thay thế vị trí của An Sơ Hạ.”

Nói xong, Mã Cách cũng không nói lời vô ích, thu hồi nụ cười trên mặt, xoay người đi về phía khác đi. Trên mặt cô ta biểu cảm, giống như bao trùm một tầng băng sương.

Đỗ Giản Nhiên căn bản cái gì cũng đều không hiểu!

Bởi vì với tính cách của An Sơ Hạ cho dù rời khỏi Hàn Thất Lục, cô cũng sẽ không đến bên cạnh Nam Cung Tử Phi, mà trong lòng Nam Cung Tử Phi cô ta lại chẳng có địa vị gì, cho nên mới muốn An Sơ Hạ không chiếm được hạnh phúc!

Bước bộ, càng chạy càng nhanh.

Một tiếng còi vang lên, Hàn Thất Lục đối với An Sơ Hạ làm một cái động tác tất thắng, quay người hướng đội ngũ của mình đi đến.

Hi vọng anh thắng, cái kia đúng là đánh cược… Cũng quá khiến người ta…

An Sơ Hạ không lưu tâm quay đầu đi, lại vừa vặn thấy Mã Cách xoay người rời khỏi, cô ta căn bản đứng ở chỗ vị trí phía bên phải, Đỗ Giản Nhiên mặt không chút thay đổi.

Hai người này…

Cái gọi là là hồ ly sớm sẽ lộ ra cái đuôi, An Sơ Hạ thu hồi ánh mắt, đi đến bên cạnh Manh Tiểu Nam, giống như là cái gì đều đã không thấy được, liền hỏi: “Bọn họ bóc thăm ngẫu nhiên để thi đấu sao?”

Manh Tiểu Nam che miệng cười rộ lên: “Đã quên là lớp chúng ta đấu với ai, tớ chỉ nhớ rõ một tên béo cũng không có.”

Hàn Thất Lục ở lớp là người cực kỳ đẹp trai, có Tiêu Minh Lạc cùng Hàn Thất Lục hai cái nhân vật quan trọng liền không nói, Thất Lục lại là thành viên của đội bóng rổ, cơ bắp thịt làm cho người ta vừa thấy liền là đoán được đạt đệ nhất.

Mà đội đối phương đội ngũ…

Bên trong đều là nam sinh gầy gầy nho nhỏ, nhưng trong đó có một người… Lưu Đông Vũ!

“Oa? Hoá ra tiểu tử này là ở cái lớp này.” Manh Tiểu Nam nhún vai nói: “Nhân phẩm không tốt, lại cùng chung với đám người gầy trơ xương nhìn như mấy con khỉ, có thể thắng mới là lạ!””Sao lại có thể chắc chắn tuyệt đối như vậy?” An Sơ Hạ lườm cô một cái nói: “Lưu Đông Vũ người ta với cậu có thù oán sao? Ít nói vài câu đi.”

Manh Tiểu Nam là người đầu óc đơn giản, có lẽ đời này sẽ không biết tiểu tử ngốc Lưu Đông Vũ kia thích cô. Bất quá tại chuyện tình cảm, người nào cũng không có thể coi là IQ cao. Cho dù là Hướng Mạn Quỳ cao thủ tình cảm như vậy, nếu tối hôm đó Hàn Thất Lục không có đi tìm cô, như thế cô ta cơ bản tính toán mưa kế dùng thân thể mình đáp lại đi.

Manh Tiểu Nam trầm mặc một hồi, một bộ dáng không phục lắm, nhỏ giọng than thở: “Không phải đồng đội của Tiêu Minh Lạc liền là kẻ thù a…”

Thanh âm tuy nhiên nhẹ, nhưng An Sơ Hạ vẫn lại là một chữ không nghe lọt được.

Cô nắm thật chặt tay áo, không nói chuyện, trong lòng đã là dời sông lấp biển. Manh Tiểu Nam là không có sai, cùng cô vốn chỉ thích Tiêu Minh Lạc, đứng ở mặt đối lập với anh cũng chính là kẻ thù rồi, mà kẻ địch kia cứ việc, âm thầm thích cô.

Đúng là người không phải là như vậy?

Cô không có muốn nghĩ tiếp, rất nhiều chuyện, vẫn lại là không cần nghĩ tiếp là tốt.

Theo tiếng còi thứ hai vang lên, trận đấu kéo co vòng thứ nhất cũng chính thức bắt đầu!

Tất cả trận đấu của năm hai, có thể thấy lớp của Hàn Thất Lục nơi này là đệ nhất náo nhiệt, người vây xem tối đa. Khẩu hiệu âm thanh kêu la cũng là rất vang. Lưu Đông Vũ bên kia tuy nhiên cũng có người hô “Một hai ba” khẩu hiệu, nhưng là yếu không địch lại mạnh, thanh âm hoàn toàn bị che mất.

Đệ nhất fan hâm mộ cơ hồ là không hề trì hoãn, tiếng hoan hô thậm chí so với âm thang khẩu hiệu vừa rồi vẫn còn vang. Đương nhiên, tiếng hoan hô này tuyệt đại bộ phận là cô gái vọng lại.

Mười phút sau, vòng thứ nhất trận đấu giữa các lớp năm hai bắt đầu!

So với việc thành viên lớp A thoải mái, lớp của Lưu Đông Vũ bây giờ gắt gao kháng cự lại, Lưu Đông Vũ trên cổ gân xanh rõ ràng, dường như đều phải tuôn ra tới. Đôi bên giằng co thật lâu sau, tại các trận đấu khác đều đã hoàn tất nhưng nơi này lại vẫn ở vào giai đoạn giằng co.

Giáo viên đành phải thổi lên cái còi, phán định là một trận hoà.

Mọi người rộ lên, Manh Tiểu Nam lại càng không dám tin túm tay áo An Sơ Hạ kích động hỏi han: “Vừa rồi có phải bọn họ có hơn đội Minh Lạc một người phải không, chẳng thế thì làm sao có thể kháng cự lâu như vậy?”

An Sơ Hạ có vẻ cực kì bình tĩnh, lấy ngữ khí nhạt nhẽo nói: “Bởi vì khinh địch. Lớp A bên này cực kỳ là thoải mái, cho nên Hàn Thất Lục kia bắt đầu khinh địch. Kéo co thứ này, ngay từ đầu nếu là yếu đi, về sau sẽ rất khó vồ đến. Mà còn, một ván này bọn họ cực kì chỉ vì cái trước mắt, lực kéo khiến cho rất lớn, nhưng là lực không có hướng một chỗ, cho nên mới thành thế hoà. Nếu vừa rồi so với tiếp xuống, rất có khả năng đội Lưu Đông Vũ kia sẽ thắng.”

An Sơ Hạ nói cực kỳ có trật tự, Manh Tiểu Nam này mới hiểu được.

Lại nhìn bên kia, Hàn Thất Lục cùng Tiêu Minh Lạc hai người đã ở lại mắng chửi người rồi.

Manh Tiểu Nam quay đầu khiêm tốn hỏi han: “Kia có phải hay không cuối cùng vẫn lại là một đội Hàn Thất Lục sẽ thắng?”

“Không biết.” Cô trả lời rất bình tĩnh: “Nếu vẫn lại là một dạng một ván như này, đại khái khả năng còn có thể là thế hoà, thậm chí thất bại.”

Bất quá, trải qua Hàn Thất Lục cùng Tiêu Minh Lạc quở trách, phỏng chừng một ván này hẳn không sẽ giống một dạng hỗn loạn như vừa rồi.

Vòng thứ ba trận đấu bắt đầu, bây giờ Hàn Thất Lục kia một đội hoàn toàn đem lực hướng một chỗ ra sức, Lưu Đông Vũ bên này người mang dây hướng ngược lại mà kéo.

Không sai, liền là bị trượt lôi đi.

Đá cẩm thạch mặt đất vốn là trơn nhẵn, mắt thấy mảnh vải đỏ liền càng ngày càng về hướng đội của Hàn Thất Lục, mắt thấy liền muốn quyết phân thắng bại, ngay tại mấu chốt một khắc, Lưu Đông Vũ vẫn thật bị trượt lôi đi như vậy, chân đột nhiên hướng trên mặt đất liền dùng lực, thân thể ra sức mà kéo, sự trượt vậy mà đình chỉ!

Ngay tại khoảng cách quyết phân thắng bại cách cái tuyến kia vẫn còn một cm, sự trượt đình chỉ.

“Một hai ba! Một hai ba!” Khẩu hiệu càng ngày càng vang, càng lúc càng nhanh, cái chân Lưu Đông Vũ kia cũng càng run rẩy.


Trước Sau