Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi-Chương 633


Trước Sau

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi


Chương 633: Tấn Công An Sơ Hạ (4)

Ed: Đặng Trang

An Sơ Hạ hung hăng nuốt nước miếng một cái nói:”Chẳng lẽ người cảm thấy được, Hứa Niệm Niệm mới đúng là người thích hợp với Tiêu Minh Lạc sao?”

Mẹ Tiêu dẫn mở miệng trước nói:”Đương nhiên, Niệm Niệm là chúng ta nhận định là cháu dâu.”

Tiêu lão đối với cái này không có phát biểu dị nghị, Tiêu gia quả thật đều muốn đem Niệm Niệm vào môn đương cháu dâu.”Như thế, theo người nói, một tuần. Nếu sau một tuần, người lại vẫn cảm thấy Hứa Niệm Niệm so với Giang Nam mà nói càng thích hợp làm cháu dâu người mà nói, như thế chúng ta liền theo người nói mà làm.”

An Sơ Hạ nhạt nhẽo nói ra đoạn thoại này. Một bên vẫn không nói gì, Tiêu tường nhất thời cân nhắc thân thủ sờ sờ cằm, ánh mắt dị dạng sáng rọi. Đó là hưng phấn cùng chờ mong. Đối với An Sơ Hạ cùng Manh Tiểu Nam chờ mong. Mà Manh Tiểu Nam tuy không rõ An Sơ hạ có cái gì là nghi ngờ, nhưng nàng tin tưởng nhất định, An Sơ Hạ tuyệt đối không muốn làm chuyện vô ích đối với nàng. Nàng tin tưởng An Sơ Hạ, thậm chí còn tin tưởng hơn Tiêu Minh Lạc.

“Chúng ta đi thôi.” An Sơ Hạ không hề muốn tiếp tục ở nơi này ngốc nghếch tiếp, ở đây ngốc một giây đồng hồ nữa đối với cô mà nói đều là một loại hành hạ. An Sơ Hạ đi tới, Manh Tiểu Nam tự nhiên cũng rất nhanh đi theo. Đứng ở cửa chờ, người hầu thấy hai người xuất hiện, tiện đi ở phía trước dẫn đường, càng về sau, An Sơ Hạ cùng Manh Tiểu Nam đồng thời chạy càng nhanh, thậm chí đã để cho người hầu ở đằng sau có phần không theo kịp.

Sau khi ra khỏi Tiêu gia ngồi trên xe bus, hai người đều là nặng nề mà thở dài một hơi. Ánh mặt trời miễn cưỡng xuyên thấu qua cửa sổ rơi vào trên người hai người. Tế bào toàn thân của hai người lúc này mới trầm tĩnh lại. Vừa rồi tại Tiêu gia, nhìn như gió êm sóng lặng, nói thật ra, đối với các nàng mà nói liền cùng đánh một chiến dịch lớn. Tuy nhiên chiến dịch này lại thất bại chấm dứt. Nhưng sự việc chưa hẳn là tuyệt đối chấm dứt.

“Đúng rồi Sơ Hạ.”Lúc này trên xe công cộng không có nhiều người, mà các nàng lại ngồi sau cùng, không cần lo có người muốn nghe lén, Manh Tiểu Nam vỗ đùi hỏi:”Ngươi sau cùng cùng lão xã trưởng kia nói như vậy là có ý tứ gì hả? Ta cũng không biết trong lòng ngươi muốn làm cái gì.”

An Sơ Hạ kinh ngạc nhìn Manh Tiểu Nam hỏi.

“Này, ta không phải tin tưởng ngươi sao? Ngươi cũng biết ta đầu óc đơn giản, theo ta ngươi nói một chút, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?Chúng ta còn có tỷ lệ thuyết phục cái lão xã trưởng kia sao?”

Đối với cái này, Manh Tiểu Nam có vẻ cực kỳ tiêu cực.Hai vị lão nhân kia, thêm mẹ kế của Tiêu Minh Lạc,nàng thấy thế nào cũng không vừa mắt, tựa hồ là tim sắt đá, căn bản đánh bất động. Bọn họ có phần bắt đầu hoài nghi nàng cùng Tiêu Minh Lạc có phải hay không không thể cùng đi đến sau cùng rồi. Căn bản Manh Tiểu Nam còn tưởng rằng An Sơ Hạ so với nàng thì tích cực, lạc quan hơn, lại không nghĩ rằng An Sơ Hạ thẳng thắn nói:”Thuyết phục hắn là chuyện không có khả năng.”

“Cái…Cái gì?”Manh Tiểu Nam há to miệng, một giây sau cả bộ mặt nàng đều suy sụp, ngồi sững sờ ở trên ghế lẩm bẩm nói:”Nếu ngươi cũng cảm thấy như vậy,chuyện kia chẳng phải là…”

“Ngươi lầu bầu cái gì? Mau tỉnh lại cho ta!”

An Sơ Hạ thân thủ lay mạnh vai của Manh Tiểu Nam, vẻ mặt khinh bỉ nói:”Ngươi nha, có hay không có tiền đồ hả? Lời nói của ta có ý là thuyết phục hắn không có khả năng, nhưng chúng ta có thể dùng hành động để cho hắn đối với ngươi nhìn bằng ánh mắt khác xưa.”

“Hành động? Hành động như thế nào?Vì cái gì vẫn còn cạo ánh mắt nhìn hắn?”

Manh Tiểu Nam trong lòng dấy lên hi vọng, không hổ là lão đại nhà nàng, lời nói của An Sơ Hạ nàng một câu cũng không hiểu. An Sơ Hạ tức giận cốc đầu Manh Tiểu Nam:”Cho ngươi bình thường học thêm thành ngữ không nghe! Tóm lại bước đầu tiên của kế hoạch là làm cho người của Tiêu gia đối với Hứa Niệm Niệm có ấn tượng xấu.”

“Những lời này ta nghe hiểu rồi. Liền là để cho người của Tiêu gia chán ghét Hứa Niệm Niệm đúng không? Cái này đơn giản, nha đầu kia bình thường tác phong không chính đáng, bắt ả lộ đuôi không phải dễ như trở bàn tay sao?”

“Dễ như trở bàn tay…” An Sơ Hạ vươn ngón tay cái ra:”Cái này thành ngữ dùng không sai.”

“Làm đi.” Manh Tiểu Nam đắc ý nhấc khóe miệng. Đúng lúc này xe bus đột nhiên dừng lại. Hai người không đề phòng nên bị va người về phía ghế ngồi đằng trước. Ghế ngồi đằng trước là một dạng cứng rắn, hai người trán nhất thời đều cảm thấy nóng rát, đại não cũng vỡ ra rồi. Manh Tiểu Nam đang muốn chửi ầm lên thì lái xe đã cướp lời chửi ầm lên:”Ngươi phản ứng cái gì? Muốn chết à?!”

Hai người lúc này mới chú ý xe phía trước, một chiếc xe thể thao màu xanh đậm che phía trước xe bus, cự li rất gần. Hiển nhiên, lái xe bus sợ quá mức.

“Xe kia…Như thế nào là Tiêu Minh Lạc?” Manh Tiểu Nam nghi hoặc gãi gãi đầu.

“Là sao?”An Sơ Hạ kinh ngạc nói:” Ta như thế nao không biết Tiêu Minh Lạc có một chiếc xe như vậy?”

Chìa khóa xe của hắn bị Tiêu gia lấy đi về, chiếc xe này chắc là hắn mượn của một người bạn.

“Bất quá, xe này giống như của Tiêu Minh Lạc.”

Manh Tiểu Nam ngữ khí trở nên chắc chắn. Tiêu Minh Lạc từng nói qua, xe này là bản giới hạn, trong nước chỉ có mấy chiếc, thành phố A thì càng ít người có. Nhưng giống như lời nói không thông, đúng lúc này, cửa của chiếc xe thể thao màu lam mở ra,một người quen thuộc từ trên xe bước xuống.

Cũng không phải Tiêu Minh Lạc mà là thiếu gia ác ma Hàn Thất Lục. An Sơ Hạ cùng Manh Tiểu Nam nhìn, đến sau là sửng sốt một phen. Các nàng còn tưởng rằng từ trên xe đi xuống chính là Tiêu Minh Lạc, không muốn nghĩ đó là Hàn Thất Lục. Đương nhiên, dù là Tiêu Minh Lạc xuất hiện tại nơi này các nàng cũng sẽ thất thần một phen.

Rõ ràng…các nàng trốn học thần không biết quỷ không hay, nhưng là cực kỳ rõ ràng, Hàn Thất Lục liền là hướng về phía các nàng đi tới. Hàn Thất Lục xuống xe cửa dưới, tầm mắt thẳng tắp bắn về phía mọi người, tiện đà đóng cửa xe, bước nhanh lên xe bus. Lái xe bus lúc này rời chỗ ngồi đứng lên, đang muốn cùng Hàn Thất Lục tranh luận, Hàn Thất Lục lại trực tiếp vòng qua hắn, đi tới trước mặt An Sơ Hạ.

Nhìn bộ mặt biểu tình của Hàn Thất Lục, An Sơ Hạ có khoảnh khắc thất thần nhưng lập tức phản ứng kịp mở miệng hỏi:”Cái kia… Sao anh lại ở chỗ này?”

An Sơ Hạ vừa dứt lời, cô liền cảm giác thân thể căng thẳng, Hàn Thất Lục gắt gao ôm lấy cô, tựa hồ hắn dùng hết khí lực, cô suýt nữa không thở nổi.

“Đây là…Tình huống gì?” Manh Tiểu Nam đứng ngây ở một bên, đồng thời, lái xe bus cũng là ngây dại. Chẳng lẽ lúc này không phải nên là giải quyết xe bus thiếu chút nữa đâm vào xe thể thao sao? Rất nhanh, Hàn Thất Lục buông An Sơ Hạ ra, sắc mặt nghiêm túc nói:”Cô vì cái gì lại ở chỗ này? Hai người các cô vì cái gì muốn chạy trốn khóa học.”

Cái này căn bản không phải câu nghi vấn, mà là không thể không trả lời câu cảm thán. Đi tới nhà Tiêu gia, Manh Tiểu Nam cũng không hi vọng Hàn Thất Lục biết, An Sơ Hạ trong đầu thần tốc suy tư một phen, tiện đà nói:”Chúng tôi hay tới muộn cực kỳ cho nên chuồn ra ngoài chơi đùa.”

“Đúng đó.” Manh Tiểu Nam vội vàng tiếp lời nói:”Chúng tôi cảm thấy những cái lão sư kia xem thật sự chán nản, cho nên ra ngoài hóng gió. Trái lại, Thất Lục thiếu gia sao lại biết chúng tôi ở trong này?” Manh Tiểu Nam vừa dứt lời, An Sơ Hạ cũng nhất thời nổi lên nghi ngờ, nghiêng mắt nhìn Hàn Thất Lục nói:”Đúng vậy…Sao anh lại biết chúng tôi ở trên xe bus?”

“Rất đơn giản.”Hàn Thất Lục nhẹ nhàng bâng quơ vừa nói vừa đưa tay vào túi quần lấy điện thoại di động ra, chỉ chỉ vào màn hình nói:”Lần trước cô bị bắt cóc, tôi đã cài phần mềm định vị vào máy của cô ngay lúc đó, di động của tôi với cô liên kết với nhau, có thể rất nhanh tìm ra vị trí của cô.”

Phần mềm này vô cùng lợi hại. Mặt An Sơ Hạ sau một giây biến sắc:”Hàn Thất Lục! Anh cư nhiên lại cài định vị trên máy để theo dõi tôi.”

“Cái này cũng không phải theo dõi, chỉ là vì bảo đảm an toàn của cô.” Hàn Thất Lục vẻ mặt nghiêm túc nói, không có chút nào muốn xâm phạm người khác. Nhưng mà lúc này, bác lái xe bus đã nổi nóng rồi!

“Các người tuổi trẻ, ta khinh. Ta đã báo cảnh sát, mặc kệ các người có quen biết hay không, trước tiên theo ta tới đồn cảnh sát một chuyến.”

Căn bản bác lái xe bus thừa dịp bọn họ nói chuyện mà báo cảnh sát, tiếng bác lái xe bus vừa ngừng, tiếng còi xe cảnh sát lập tức vang lên. Rất nhanh, ba chiếc xe cảnh sát đã ngừng lại bên cạnh xe bus. Một người cảnh sát dẫn đầu vẻ mặt nghiêm nghị hỏi:”Các ngươi là người nào báo cảnh sát?”

Chừng mười phút đồng hồ sau, Hàn quản gia đã chạy đông chạy tây, rất nhanh giải quyết sự tình.Nhưng cùng Hàn quản gia giải thích sự tình liền có vẻ bất tiện, hai nàng đều đã không thể nói sự thật.Sự tình giải quyết xong xuôi, Hàn quản gia không tránh được dò hỏi:

“Thiếu gia, thiếu phu nhân, Giang tiểu thư, hiện tại là thời gian lên lớp, vì cái gì mà các người lại…cùng người lái xe bus xảy ra xung đột?”

Thời điểm hiện tại An Sơ Hạ buồn rầu không muốn trả lời, Hàn Thất Lục trực tiếp nói một câu:”Cái này không quan trọng. Ông lén lút ra ngoài, trong nhà mẹ tôi không biết chứ?”

“Theo mệnh lệnh của thiếu gia, tôi không nói cho phu nhân biết.”Hàn quản gia cung kính đáp.

“Vậy là tốt rồi, hiện tại ông nên trở về, bản thân tôi sẽ lái xe đưa hai cô ấy về. Nhớ kỹ, dù thế nào cũng đừng nói cho mẹ tôi chúng tôi ở cục cảnh sát.”

Hàn Thất Lục thân thủ giữ chặt đầu An Sơ Hạ, một bên đi ra ngoài một bên nói với Hàn quản gia. Hàn quản gia sau khi gật đầu, An Sơ Hạ cùng Manh Tiểu Nam đồng thời trong long thở dài nhẹ nhõm.

Ra ngoài hóng gió hẳn không phải là một lí do thích hợp để trốn học.

Hàn Thất Lục đi trên đường trầm mặc, mãi cho đến khi đến Học viện Tư Đế Lan mới mở miệng nói:”Tôi mặc kệ hai cô hôm nay vì cái gì trốn học, tóm lại, về sau muốn trốn học, nhất định phải mang tôi đi cùng.”

An Sơ Hạ ngồi ở ghế phụ cho nên lập tức nghiêng đầu là có thể nhìn thấy mặt Hàn Thất Lục. Giờ phút này Hàn Thất Lục ác liệt biểu tình cho thấy hắn nói những lời này là thật sự, các cô về sau nếu dám vi phạm, Hàn Thất Lục nhất định sẽ tức giận.


Trước Sau