Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi-Chương 626


Trước Sau

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi


Chương 626: Bên Lề Sụp Đổ

Edit: LaPluie

Beta: Thảo Nguyên

An Sơ Hạ đang muốn theo sau, Hàn quản gia lại ngăn cản đường cô, thấp giọng nói: “Thiếu phu nhân, cô vẫn nên để cho phu nhân được yên tĩnh một chút, bận rộn một ngày, khẳng định giờ sẽ cảm thấy mất mát.”

“Vâng.” An Sơ Hạ gật đầu, lúc này quả thật người cần yên lặng một chút.

“Thiếu phu nhân, cô đói bụng không, dù sao đồ ăn này đều đã làm, hiện tại đã khuya, cô đói rồi cũng nên. Ta chỉ đạo bọn họ lấy cơm cho cô.” Hàn quản gia thân thiết nói.

An Sơ Hạ lắc đầu: “Không cần, cháu cũng không có khẩu vị.”

Hơn nữa, Khương Viên Viên cũng không ăn cơm tối, cô ngồi xuống ăn cũng cảm thấy xấu hổ.

Hàn quản gia vừa định khuyên, vừa lúc cửa vào đại sảnh bị đẩy ra, người giúp việc cung kính ở đó gọi một tiếng: “Thiếu gia.”

An Sơ Hạ theo bản năng nhìn qua đó, Hàn Thất Lục toàn thân mang theo hơi lạnh đi tới, lúc cửa mở ra gió lạnh liền thổi tới, khiến cho An Sơ Hạ không tự chủ được mà nhăn mũi.

Nữ giúp việc vội vàng đóng cửa lại.

“Thiếu gia, người trở về rồi.” Hàn quản gia cung kính nói. Ngay sau đó không quên nói tiếp: “Phu nhân nói không đói bụng, thiếu phu nhân cũng theo đó không ăn cơm tối.”

Hàn Thất Lục nhẹ nhàng gật đầu, mắt nhìn liếc qua một vòng trong đại sảnh. Trong tầm mắt rõ ràng thấy được sự chuẩn bị náo nhiệt, trên bàn ăn vịt quay còn tản ra hương vị mê người. Nhưng lại là một khoảng đại sảnh quạnh quẽ.

Hàn Thất Lục ánh mắt tối sầm, ngay sau đó lập tức đi tới trước mặt An Sơ Hạ, trầm giọng nói: “Vì sao không ăn cơm tối?”

Trong ngữ khí mang theo sự uy nghiêm khiến cho người ta không dám không trả lời. An Sơ Hạ nhìn anh một cái, chỉ cảm thấy Hàn Thất Lục hôm nay có phần khác lạ. Cảm thấy được anh… gần như sắp sụp xuống.

Là ảo tưởng sao? An Sơ Hạ ánh mắt cẩn thận, nhìn sâu vào trong đáy mắt anh, nhưng vẫn không thấy được bất cứ cảm xúc gì.

Hàn quản gia thấy An Sơ Hạ lâu như vậy vẫn không trả lời, vội vàng nhẹ giọng nhắc nhở: “Thiếu phu nhân…”

An Sơ Hạ lúc này thần trí đảo lại, tiện đà đáp lại: “Vẫn còn chưa đói.”

Khuôn mặt Hàn Thất Lục vẫn như sóng nước chẳng xao động, sau khi nghe câu trả lời, Hàn Thất Lục liền xoay người đi lên lầu.

Phản ứng này khiến cho An Sơ Hạ cảm thấy không lường trước được. Cô vốn tưởng rằng, Hàn Thất Lục cho dù là mặc kệ cô ăn cơm hay không, cũng nên đi hỏi thăm Khương Viên Viên một chút.

Sự tức giận không biết từ đâu lập tức tràn đầy cả người An Sơ Hạ.

“Này – – anh đứng lại!” An Sơ Hạ đứng lên, đối diện với Hàn Thất Lục nói: ” Tại sao một phản ứng anh cũng không có? Lời tôi nói trong điện thoại anh đều không nghe rõ ràng sao?!”

Cô còn tưởng rằng mặc dù Hàn Thất Lục có thời điểm xem ra rất lạnh lùng, nhưng thực tế là người có trái tim dịu dàng. Hiện tại xem ra, cô nghĩ sai, đã nghĩ quá sai lầm rồi!

Cửa Hàn gia hiệu quả cách âm đều rất tốt, cho nên cô không cần lo lắng Khương Viên Viên sẽ nghe được.

Nhưng chết tiệt là Hàn Thất Lục nghe xong lời của cô, một lời cũng không nói, đôi chân chỉ là khựng lại một chút, lập tức tiếp tục chạy lên lầu.

“Này – – anh!” An Sơ Hạ trong lòng một mực buồn bực, tức thì liền nhấc chân đuổi theo.

Nhưng thật không may, bởi vì cô bước đi quá vội vàng, vướng vào cạnh thảm lông mà trượt chân, lập tức cả người bổ nhào ngã trên mặt đất.

Hàn quản gia đang đứng bên cạnh vội vàng đi đến nâng cô dậy, thân thiết hỏi han: “Thiếu phu nhân cô không sao chứ? Chỗ nào đau? Ta gọi người đi gọi bác sĩ!”

“Không cần đâu.” An Sơ Hạ vội vàng ngăn lại Hàn quản gia, cố cười nói: “Không có việc gì, vừa lúc ngã lên trên thảm trải sàn à, không đau!”

Nói xong, cô tùy tiện vỗ đầu gối một cái rồi đuổi theo lên tầng. Lúc này, Hàn Thất Lục sớm đã mất dạng ở cầu thang trên đó.

An Sơ Hạ một mạch chạy lên lầu, đi thẳng đến cửa phòng Hàn Thất Lục. Cửa phòng đóng chặt, Hàn Thất Lục không biết làm gì ở bên trong.

Cô không chút do dự giơ tay đập mạnh vài phát lên cửa, chờ Hàn Thất Lục ra mở cửa.

Ai biết, ước chừng hơn một phút, cửa phòng vẫn không có chút dấu hiệu nào sẽ mở ra.

“Cái tên ác ma lạnh lùng!” An Sơ Hạ căm giận tại đó mắng một câu, sau đó tiếp tục dùng tay gõ cửa.

Cửa bị đập tiếng “Bốp bốp” vang lên, chỉ cần không phải một cái kẻ điếc có thể đã nghe được tiếng gõ cửa.

“Hàn Thất Lục, anh mở cửa cho tôi!” An Sơ Hạ vừa đập cửa lại vừa gọi, mặc dù tiếng gọi lại vang lên, nhưng vì cửa cách âm sẽ khiến cho bên trong hoàn toàn không nghe được âm thanh gì.

Ngay lúc hai tay cô dường như giống với móng heo kho tàu, cửa đột nhiên vang “bốp” một tiếng rồi mở ra.

Tay cô vẫn đang duy trì động tác gõ cửa, một chiêu tiếp xuống, đúng lúc không vỗ vào cửa mà rơi đến ngực Hàn Thất Lục.

“Tôi…” Cô sửng sốt một phen, muốn xin lỗi, nhưng nghĩ lại, cô cũng không phải là tới giải thích, liền ưỡn thẳng sống lưng lên đối diện với Hàn Thất Lục nói: “Tại sao anh không đến quan tâm mẹ anh một chút? Anh có biết hay không mẹ hiện tại khó chịu bao nhiêu? Tốt xấu gì, anh cũng có thể hỏi một chút xem mẹ có ổn không?”

Ánh mắt Hàn Thất Lục thẳng tắp nhìn cô, như là muốn khoan trên người cô một lỗ thủng. Loại cảm giác này làm cho An Sơ Hạ cực kì khó chịu.

“Anh nhìn tôi làm gì?” An Sơ Hạ chu miệng lên, trong ánh mắt tràn đầy bất mãn: “Tôi đang nói chuyện cùng anh đó, anh có nghe thấy không?!”

“An Sơ Hạ.”Hàn Thất Lục đột nhiên mở miệng gọi tên cô, làm cô có chút không kịp phòng ngự.

“Làm… Làm gì?” Cô nhìn chằm chằm Hàn Thất Lục, quật cường nói: “Anh thật là một loài động vật máu lạnh! Mẹ anh đối với anh tốt như vậy, anh lại…”

“Em nói đủ chưa?” Hàn Thất Lục cau mày, trong mắt anh loé lên tia phẫn nộ mãnh liệt.

An Sơ Hạ đột nhiên bị doạ tới, sững sờ đứng đó nhìn anh.

“Rốt cục đồng ý dừng lại rồi hả?” Hàn Thất Lục cắn chặt hàm răng, từng bước một hướng đến cô. An Sơ Hạ theo bản năng lui lại phía sau mấy bước, nhưng Hàn Thất Lục không có ý dừng lại, vẫn như trước từng bước một ép sát cô.

“Anh muốn làm gì…” Cô lui về phía sau, khí sắc Hàn Thất Lục hiện tại xem ra giống hệt ma cà rồng, trên mặt cơ hồ không có chút huyết sắc, toàn thân đều đã tản ra nộ khí khiến cho người ta run sợ.

Hàn Thất Lục như vậy, khiến cô không thể không cảm thấy đáng sợ.

“An Sơ Hạ, có phải em nghĩ rằng em ở nhà của chúng tôi vài ngày như vậy, em cho rằng mình cực kỳ hiểu rõ gia đình chúng tôi rồi hả?” Ánh mắt Hàn Thất Lục nhìn chằm chằm vào cô, toàn thân băng lãnh khiến cho người ta không khỏi ớn lạnh.

“…” An Sơ Hạ trầm mặc, cô không rõ Hàn Thất Lục đang bị làm sao.

“Em cho rằng em là ai? Có phải tường rằng là tôi thích em, em có thể không kiêng nể gì, vô phép vô thiên rồi hả?” Hàn Thất Lục từng bước ép sát, hung hăng gây sự.

“…” An Sơ Hạ lắc đầu, trong ánh mắt mờ mịt của cô tràn đầy…sợ hãi.

“Em cái gì cũng không biết… em cái gì cũng không biết!” Hàn Thất Lục đột nhiên bước một bước đi lên phía trước giơ nắm đấm lên, vừa lúc cả người An Sơ Hạ chạm đến bức tường ở phía sau lưng, không thể lui được nữa.

Nhìn Hàn Thất Lục gần như điên cuồng, An Sơ Hạ theo bản năng chỉ gắt gao nhắm mắt lại, chờ đợi nắm đấm giáng xuống.

Thế nhưng, không như dự tính, nắm đấm của anh không giáng lên trên mặt cô, mà bên tai cô lại vang lên một âm thanh trầm đục. Cô kinh ngạc mở to mắt, đã thấy Hàn Thất Lục ghì chặt nắm đấm ở trên tường. Cô nghiêng mặt đi, trơ mắt nhìn thấy anh thu nắm tay dính đầy máu tươi về.

“Xin lỗi…”

Hàn Thất Lục bỗng nhiên nói, cả hàm dưới căng chặt, toàn bộ thân người tựa như ở bên bờ vực của sự sụp đổ.

Sự tức giận ban đầu của Sơ Hạ toàn hộ đều biến mất, trong đầu chỉ còn lại cảm giác nghi ngờ cùng đau lòng. Không sai, là đau lòng…

Hàn Thất Lục đáng sợ như vậy, trái lại chỉ làm trái tim trong ngực cô mơ hồ nhói đau.

“Anh làm sao vậy?” An Sơ Hạ tiến lên một bước, gần như đối mặt với anh. Cô run rẩy vươn tay ra, gắt gao ôm lấy Hàn Thất Lục.

Mặc dù cô đã mắng anh liên tiếp, thiếu chút nữa bị anh làm cho sợ hãi, thế nhưng cô vẫn nhịn không được muốn nhanh chóng ôm lấy anh, nói với anh: “Tôi ở bên cạnh anh”.

Sau khi ôm chặt Hàn Thất Lục, cô cảm giác Hàn Thất Lục cử động một chút. Ngay sau đó cả người cô đều được Hàn Thất Lục ôm chặt vào trong lòng, khiến cô hầu như không thể hít thở.

“Xin lỗi em, xin lỗi em…” Hàn Thất Lục không ngừng nói câu xin lỗi, mỗi một câu xin lỗi đều xuất phát từ đáy tim, cùng với thân thể anh đang run rẩy, An Sơ Hạ đáp lại càng ôm chặt lấy anh hơn.

Tất cả thời gian đều như ngừng lại.

Cũng không biết trải qua bao lâu, Hàn Thất Lục mới chậm rãi buông cô ra.

An Sơ Hạ lẳng lặng buông lỏng tay ra, cúi đầu. Hàn Thất Lục vì sao đột nhiên biến thành như vậy? Tới cùng đã xảy ra chuyện gì? Là vì Hướng Mạn Quỳ?

Trong đầu cô có vô số nghi vấn, nhưng cô kiên quyết mím môi, không nói ra lời nào.

Nếu Hàn Thất Lục không muốn nói, cô có hỏi ra miệng cũng không có kết quả.

“Hiện tại, dạ dày vẫn còn không đói sao?” Hàn Thất Lục đột nhiên hỏi.

An Sơ Hạ sửng sốt, lập tức lắc đầu nói: “Không đói.”

An Sơ Hạ cảm thấy đôi mắt đen sẫm của Hàn Thất Lục chăm chú nhìn cô một lúc, sau đó kéo tay cô đi xuống dưới. Cô bối rối hỏi: “Đi đâu?”

Hàn Thất Lục cũng không trả lời, chỉ là kéo tay cô rồi đi xuống lầu.

Sau khi An Sơ Hạ lên lầu, Hàn quản gia vẫn lắng tai chú ý hướng trên lầu, sợ sẽ xảy ra chuyện gì. Sau khi phía trên đột nhiên yên lặng, trong lòng ông lại càng lo lắng.

Hàn Thất Lục về nhà sắc mặt đã không tốt, ông đã nhìn Hàn Thất Lục lớn lên, biết rõ tính tình Hàn Thất Lục, cho nên trong lòng rất lo lắng… Nhưng ông vẫn cố nén ham muốn đi lên tầng, mãi đến hai người tay nắm đi xuống, trái tim thấp thỏm của Hàn quản gia mới xem như dịu xuống.

Vừa đi xuống, Hàn Thất Lục liền dặn dò Hàn quản gia, anh nói: “Chuẩn bị xe, chúng tôi sẽ đi ra ngoài một lúc.”

“Được, thiếu gia.” Hàn quản gia cung kính lên tiếng, lập tức hỏi: “Nhưng mà, người muốn đi đâu?”

Hàn Thất Lục cũng không trả lời, chỉ là nói một câu: “Sẽ mau chóng trở về.”

Câu muốn đi đâu này An Sơ Hạ cũng đang muốn hỏi. Nhưng Hàn Thất Lục đã nói như vậy, cô cũng để tùy ý Hàn Thất Lục kéo đi. Nghi ngờ trong lòng cô giống như một quả bóng hơi, càng lúc càng lớn, nhanh chóng muốn nổ tung ra.

Sau khi dặn dò Hàn quản gia đi chuẩn bị xe, Hàn Thất Lục lại kéo cô đi tới cửa phòng làm việc của Khương Viên Viên, giơ tay gõ nhẹ cửa. Cửa phòng đóng chặt, một lúc lâu sau cũng không mở ra, hai người đành phải thôi.

“Không bằng…chúng ta gọi điện thoại cho ba đi? Để cho người tìm lúc rảnh trở về ăn cơm tối? Tóm lại là vẫn cần một chút thời gian nghỉ ngơi được không.” An Sơ Hạ dò hỏi.

Liên tưởng đến vừa rồi Hàn Thất Lục hống hách nói với cô “Em cái gì cũng không biết”, trong lòng cô lờ mờ sinh ra một linh cảm xấu. Chẳng lẽ là..


Trước Sau