Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi-Chương 603


Trước Sau

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi


Chương 603: Bị Trưởng Ban Quản Lý Học Sinh Gọi Đi

​An Sơ Hạ một bên tìm sách một bên gật đầu: “Thực sự là coi như chúng ta gặp may!”

​”Được rồi, hãy ghi lại các từ, sau đó sẽ nghe viết tiếng anh. Không đạt yêu cầu toàn bộ tan học liền đến đi ra cửa đọc sách.” Thầy tiếng Anh nói xong, trong lớp lập tức tiếng buồn bã một đám.

​”Thật không tiện, làm phiền một chút.” Trưởng ban quản lý học sinh đột nhiên xuất hiện tại cửa phòng học, đưa tay gõ cửa.

​”Có chuyện gì không?” Thầy tiếng Anh vội vã nghênh đón hỏi.

​Tất cả mọi người tò mò hướng về cửa phòng học nhìn, lúc này trưởng ban quản lý học sinh kia thật là giống với đầu trâu mặt ngựa ở Âm Tào Địa Phủ, bình thường anh ta xuất hiện đều không có chuyện tốt lành gì xảy ra.

​An Sơ Hạ đúng là không có để ý cái này, quay đầu để Phỉ Lỵ Á đọc cho cô biết mấy âm đọc từ đơn tương đối khó.

​”Có chút chuyện nhỏ, tôi tìm An Sơ Hạ cùng Giang Nam hai vị bạn học.” Trưởng ban quản lý học sinh gương mặt nghiêm túc nói.

​Lúc này trong lớp rất yên tĩnh, tất cả mọi người đang quan sát cửa phòng học, An Sơ Hạ đương nhiên là nghe được lời của trưởng ban.

​”Tại sao tìm cô rồi?” Phỉ Lỵ Á nghi hoặc mà hỏi.

​”Không biết.” An Sơ Hạ lắc đầu một cái, đứng dậy, Manh Tiểu Nam lúc này đã đi ra cửa sau phòng học, cô cũng đành đi ra khỏi phòng học.

​Lúc này tất cả mọi người đang chào cờ, trên hành lang chỉ có cô, Manh Tiểu Nam còn có trưởng ban quản lý kia gương mặt nghiêm túc mười năm không đổi.

​”Hai người các cô theo tôi lại đây.” Trưởng ban cũng không nói gì, chỉ là trực tiếp đi trước dẫn đường, hai người không thể làm gì khác hơn là đi theo.

​An Sơ Hạ cùng Manh Tiểu Nam còn đang thấy kỳ lạ, trưởng ban làm sao sẽ tìm các cô, có thể vừa đến phòng quản lý lập tức cái gì cũng đều hiểu hết rồi.

​Hứa Niệm Niệm đang ngồi ở lớp trên ghế sofa khóc, mà nữ sinh bên cạnh chính đang không ngừng mà an ủi cô ta!

​”Hóa ra là con nhỏ thối tha này! Cô ta lại……”

​”Xuỵt ——” An Sơ Hạ kéo người Manh Tiểu Nam lại mà ngăn, thấp giọng nói rằng: “Cậu đừng kích động! Đánh người là tớ, một lúc nữa cậu cái gì cũng đừng nói.”

​”Không được! Cậu là bởi vì tớ mới đánh cô ta, hơn nữa mục đích của cô ta là tớ, cậu làm bộ cái gì cũng không biết là tốt rồi.” Manh Tiểu Nam cau mày nói.

​”Không được……”

​”Hai người các cô còn đang bàn luận cái gì, còn không mau đi vào?!” Trưởng ban hung hăng mà trừng nhìn hai người bọn họ một chút, nhấc chân ngồi xuống chỗ.

​An Sơ Hạ cùng Manh Tiểu Nam không thể làm gì khác hơn là cúi đầu đi vào phòng.

​Vào lúc này thời gian còn sớm, vì lẽ đó phòng quản lý chỉ có một giáo viên khác, chính là đang cúi đầu xem báo. Đoán chừng là đối với tình cảnh này đã thấy nhiều, đã mất đi hứng thú.

​”Nói đi, hai người các cô tại sao đang yên đang lành động thủ đánh người.” Trưởng ban mặt lạnh hỏi.

​”Đều là bởi vì……”

​”Này!” Manh Tiểu Nam còn chưa nói hết, An Sơ Hạ liền động thủ lôi cô kéo cô, ra hiệu cô không được nói, ngược lại nói rằng: “Là bởi vì tôi cùng với cô ta đã xảy ra tranh chấp lúc đó, tôi nói không lại nên liền đánh người, Giang Nam không có quan hệ.”

​”Hả?” Trưởng ban ngưng nhiu mày, mắt liếc thấy An Sơ Hạ, tiện đà lắc lắc đầu, cười nhìn về phía thầy giáo kia trước nãy còn một mực xem báo.

​Người thầy giáo kia giờ khắc này đã buông báo xuống, cười nói: “Tôi còn tưởng rằng chỉ có nam sinh sẽ coi trọng nghĩa khí, thì ra các tiểu cô nương các cô cũng nói nghĩa khí vậy à? Quả nhiên là tuổi còn nhỏ, còn không hiểu chuyện. Cho rằng chính mình một người gánh tội là không sao, làm sao không suy nghĩ một chút đến ba mẹ các cô. Này nếu giết người, có phải là cô cũng một mình chịu trách nhiệm?”

​Hiển nhiên trong trường học thường có một người gánh chịu hết thảy chuyện sai lầm xảy ra, trưởng ban nghe xong vẻ mặt trên mặt càng khó coi.

​”Nhưng lần này đánh nhau thật sự chỉ có một người là tôi, không tin cô hỏi cô ta!” An Sơ Hạ nói rồi, chỉ Hứa Niệm Niêm còn đang khóc sướt mướt.


Trước Sau