Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi-Chương 352


Trước Sau

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi


Chương 352: Không Được Quyến Rũ Con Trai

Nghe An Sơ Hạ nói như vậy, Hàn Thất Lục sắc mặt càng thêm khó chịu: “Ý của cô là… Hi vọng tôi một tuần sau rồi mới trở về, miễn cho quấy rầy cô quyến rũ người con trai khác sao?”

Quyến rũ… con trai?

Người nào đó đầu óc chậm chạp bắt đầu nhớ lại chuyện hai ngày này phát sinh. Trở về Hàn gia, đến trường tan học… Dựa vào đâu! Đâu nào có quyến rũ con trai?! Đây không phải ngậm máu phun người chứ?

“Này!” An Sơ Hạ khó chịu vén lên tay áo, mới phát giác đây áo ngủ là ngắn tay! ==

Xấu hổ hạ xuống khóe miệng, cô khẽ cắn môi nói: “Lời này của anh có ý tứ gì? Ai biết anh ở Mỹ có quyến rũ con gái hay không? Anh quản tôi làm cái gì? Mà còn, tôi mấy ngày nay, CỰC. KỲ. AN. PHẬN!”

Hàn Thất Lục mí mắt nhảy lên, trong đầu hiện ra hình ảnh Hướng Mạn Quỳ kia trang điểm loè loẹt diêm dúa. Cằm nghiến chặt thành một đường cong, nghiêng đầu sang chỗ khác không có nói nữa, chỉ là theo đầu giường trên tủ đầu giường cầm lấy điện thoại đi động, mở ra để tới trước mặt cô.

Trên màn hình điện thoại di động rõ ràng là hình ảnh An Sơ Hạ miệng cười thuần khiết, còn có… Ái muội vỗ lưng cho một người con trai, trong mắt tràn đầy ý cười.

Uh’m, ảnh chụp này chụp không sai! Bất quá… Giống như thật! Dựa vào đâu! Cũng không biết có Photoshop một phen không… Từ từ! Ảnh chụp này… Không phải là chụp được lúc Lăng Hàn vũ mời cô ăn cơm à? Ai chụp vậy? Lại vì cái gì… có trong di động Hàn Thất Lục?

Tròng mắt hơi híp, cô trong cơn giận dữ: “Anh phái người theo dõi tôi!”

Đây là giọng điệu chắc chắn. Hàn Thất Lục đôi mắt vừa động, cuồn cuộn ra tầng tầng lạnh lẽo hắc ám… Cuối cùng, anh quay mặt: “An Sơ Hạ, đừng tưởng rằng cô có thể là ngoại lệ, trong thế giới của tôi, chưa bao giờ cho phép phản bội.”

An Sơ Hạ sửng sốt, vừa muốn mở miệng nháy mắt, Hàn Thất Lục đã đứng dậy. Quần áo của anh cũng chưa đổi, xem ra là vừa trở về nhà liền trực tiếp ngã vào trên giường cô ngủ thiếp đi.

– – trong thế giới của tôi, chưa bao giờ cho phép phản bội.

Phản bội? Khoé miệng An Sơ Hạ gợi lên quét xuống tự giễu cười. Hàn Thất Lục, anh cũng không tránh khỏi quá coi trọng chính mình rồi! Cô đem chăn vén lên, rời giường thay quần áo rửa mặt đánh răng. Sau khi toàn bộ chuẩn bị cho tốt, thời gianđến trường còn có nửa giờ.

Trước bàn ăn không có bóng dáng Hàn Thất Lục, An Sơ Hạ ánh mắt thay đổi, không nói gì. Buổi sáng hôm nay, Khương Viên Viên tựa như cũng đặc biệt ít nói, chỉ là hỏi cô có muốn uống sữa hay không, trừ lần đó ra còn lại không có nói thêm câu nào nữa.

“Con ăn xong rồi.” Cô đặt xuống cốc sữa cũng còn lại một nửa, lấy khăn tay chùi miệng từ nữ giúp việc đưa qua, muốn đứng dậy.

“Sơ Hạ…” Đúng là vẫn không nhịn được. Khương Viên Viên thần sắc phức tạp đứng lên: “Cái ảnh chụp kia, là mẹ chụp, gửi cho Thất Lục. Cho nên nó mới bỏ một đống công việc lại nước Mỹ, trở về tìm con… Đúng là mẹ không nghĩ tới… Các con đột nhiên lại gây gổ. Đúng rồi, các con là như thế nào gây gổ? Mẹ mới vừa rời giường, liền nhìn thấy Thất Lục lại vẫn mặc quần áo ngày hôm qua cầm vali đi xuống cầu thang.”

“Mẹ là nói…” An Sơ Hạ nháy mắt mấy cái: “Ảnh chụp kia không phải do anh ấy gọi người theo dõi con chụp?”

“Đương nhiên!” Khương Viên Viên giơ lên tay phải: “Mẹ thề với bầu trời với đất đai với trời xanh với cầu vòng, kia tuyệt đối là mẹ chụp!” (Viên tỷ à, tỷ thề kiểu gì thế >”<) Trời ơi… Phi lý!!! Nói như vậy, cô hoàn toàn đổ oan cho Hàn Thất Lục rồi hả? Nói thật, lòng của cô… Giờ phút này rất không thoải mái. Hơi giương mắt, ánh mắt của cô bỗng nhiên sáng lên: ” Anh ấy hiện tại đi đâu rồi?” Khương Viên Viên bực tức chu miệng: “Nói là để cho Hàn quản gia chuẩn bị phi cơ tư nhân, hiện tại hẳn là đang trên đường đi sân bay thôi. Dù sao công tác lại vẫn vứt ở nơi đó còn chưa xong… Ôi chao, ai, ôi! Tiểu Sơ Hạ, con đi đâu rồi?!!!”


Trước Sau