Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi-Chương 287


Trước Sau

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi


Chương 287: Bà Tức Giận Có Liên Quan Gì?

Editor: huongmiumiu

Beta: NhoxPanda2

Lời này nghe vào trong tai An Sơ Hạ cực kì khó chịu, no chết? Bởi vì một chút đồ ăn này liền no chết? Cô cũng hơi chút quá mức yếu ớt đi?

Mới vừa muốn nói điều gì, đột nhiên miệng mở ra, không tự chủ được đánh một cái ợ no nê. Nhưng mà nói đi nói lại, cô hiện tại quả thật chống đỡ được…

Mà lời này nghe vào trong tai Ba Tát Lệ cũng cực kì khó chịu, Hàn Thất Lục này là tuyên bố che chở cho An Sơ Hạ. ‘Đúng là… Đúng là vừa rồi anh rõ ràng nói lo lắng cho mình! Chẳng lẽ vừa rồi Thất Lục đều là gạt người? Không có khả năng. Với tính cách của Hàn Thất Lục, nếu anh không phải nói thật sự, như thế anh liền lừa gạt. Cho nên nói, anh nói lo lắng cho mình khẳng định là thật… Như thế nói lời gì, Thất Lục nên là cũng có chút nào đó thích mình chăng?’ (Bà nội tưởng tượng vừa thôi – ed phần của bà tôi chẳng muốn làm nữa. Gấu bực mình)

Nghĩ như vậy, Ba Tát Lệ tâm tình nhất thời lại tốt lên, đối với động tác vừa rồi của Hàn Thất Lục, cô ta cũng không tức giận. Mặt mày hớn hở cúi xuống đĩa rau của mình ăn.

Khương Viên Viên không thích cô ta không có vấn đề gì, chỉ cần Hàn Thất Lục thích cô ta là được! Dù sao đến lúc đó nếu cô ta gả vào được, như thế nhất định sẽ cùng Hàn Thất lục đồng thời chuyển ra ngoài ở! Hơn nữa, bà một bộ dạng tức giận trong lúc đó cảm tình cũng không tốt. Như thế nói thế nào, An Sơ Hạ nhất định cũng chỉ có thể là em gái Hàn Thất Lục, mà không phải là phu nhân!

“Ta như thế không phải sợ tiểu Sơ Hạ ăn không đủ no thôi!” Khương Viên Viên bất mãn chu miệng lên, lại như không đưa cho An Sơ Hạ đĩa rau, ngẩng đầu nhìn Hàn quản gia liếc mắt một cái hỏi: “Ngươi xem thời gian, mấy giờ rồi hả? Bọn nó còn phải đi thi.”

Hàn quản gia vội vàng giơ cổ tay lên nhìn xem thời gian, cực kỳ bình tĩnh nói: “Phu nhân, còn có 2 phút lại 14 giây là đến thời gian lên lớp buổi chiều rồi. Nói cách khác… Sắp đến thời gian cuộc thi rồi.””Cái gì?!!!” An Sơ Hạ trừng to mắt không nói hai lời từ trên ghế ngồi phịch xuống. Tiêu tan rồi… Vì sao cuộc thi bị muộn rồi, mà người nửa giống như cha mẹ Hàn quản gia lại có thể bình tĩnh như vậy?!

Nếu là để mà nói, ngày tháng trước kia nếu muộn là phải chạy cấp tốc từ lâu, cho rằng ông trời muốn sập xuống, đúng là hiện tại… Hàn Thất Lục theo sát mà đứng lên, nhưng An Sơ Hạ từ trong mắt anh cũng nhìn không ra có chút nào kích động.

Chỉ thấy anh chậm rì rì lấy điện thoại đi động ra, sau đó bấm gọi một cái dãy số. “Này? Hiệu trưởng? Tôi là Hàn Thất Lục, thời gian cuộc thi lùi lại nửa giờ, không nên hỏi vì cái gì.”

Dứt lời, anh quyết đoán ngắt điện thoại, quay lại nhíu mày nhìn An Sơ Hạ: “Chủ nhân, người đàn ông như tôi, tuyệt đối sẽ không để cho cô bị trễ cuộc thi.”

Không sai… Xem thế này cuộc thi là không bị đến muộn. Từ nơi này đến trường học, nhiều lắm mất 20 phút. Đúng là! Anh là vì cô lùi lại thời gian cuộc thi của tất cả học viên!!! Mà còn, trọng điểm là, chỉ cần một chiếc điện thoại liền có thể làm được!!!

Tiêu tan, thế giới này rốt cục thế nào rồi hả? Thế nào rồi hả?!!! Thấy An Sơ Hạ ngây ngốc ở chỗ đó, Hàn Thất Lục lắc đầu cười kéo qua vai cô, An Sơ Hạ lại sau một giây đẩy anh ra, nhảy vài bước đi về phía trước, đi đến bên cạnh Hàn quản gia nói: “Hàn quản gia, bác mau đưa con đến Tư Đế Lan đi, đừng làm cho bạn học khác đợi quá lâu.”

Cô biết để cho Hàn Thất lục ‘Thu hồi mệnh lệnh đã ban ra’ đó là khẳng định không có khả năng. Còn không bằng yên tâm thoải mái tiếp thu, khẩn trương đến trường học mở cuộc thi.

“Vậy…” Hàn quản gia theo bản năng nhìn Hàn Thất Lục liếc mắt một cái, chỉ thấy anh hơi giương mắt, ngầm đồng ý rồi. Hàn quản gia lúc này mới xoay người đi ra ngoài chuẩn bị xe.


Trước Sau