Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi-Chương 268


Trước Sau

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi


Chương 268: Anh Có Việc Gì?

Edit: Sunnigagar

Beta: @anhduong2506

“Lại đây nhìn một cái đi! Các cậu có biết đây là hoa gì không?” Mạnh Tiểu Nam bí hiểm hỏi, cầm trên tay bó ‘hoa hồng’ đó, khóe miệng cô cong lên, đắc ý nói: “Các bạn không biết đâu, đây là tôi đi từ vùng ngoại thành ‘Tử vân tự’ mới có. Đừng xem bề ngoài thoạt như giống hoa hồng thông thường, kỳ thực…”

“Kỳ thực cái gì?” Thấy cô thừa nước đục thả câu, các bạn học lập tức không kịp chờ đợi đồng thanh hỏi.

Nụ cười trên khuôn mặt của Mạnh Tiểu Nam càng sâu hơn: “Kỳ thực đây là bông hoa có thể ban phước cho chúng ta mọi kỳ thi đều qua… Đây là thần tiên đó! Mẹ tớ giúp tớ đi xin đấy, lần trước có thể tai qua nạn khỏi, nhất định là nhờ nó! Bất quá hoa này nhiều lắm, tớ không biết xử lý thế nào, chủ nhiệm lớp nói tớ phải ném đi. Các cậu nói xem, loài hoa thần kỳ này ném đi có phải rất đáng tiếc có đúng hay không?”

“Đúng vậy!” Có người đáp lại: “Không bằng để cho tớ một đóa đi, tớ xem một chút có phải thật vậy hay không linh nghiệm như cậu.”

“Tớ một đóa!” “Tớ cũng muốn, tôi cũng muốn!” “Bạn học, tớ nữa!”

Mạnh Tiểu Nam lúc này đảo mắt, giả vờ luyến tiếc nói rằng: “Mẹ tớ phải vượt qua nhiều khó khăn lắm mới có thể cầu bó hoa này cho tớ, vậy mà cứ như thế tặng không cho các cậu, ít nhiều nghĩ có chút…”

“Tớ đây mua! Bao nhiêu một đóa?” Lập tức có người đáp lại ngay.Đứng cách bọn họ không xa, Tiêu Minh Lạc dường như bị sét đánh, ngây ngốc đứng tại chỗ, khóe miệng không tự chủ giật giật liên hồi. Cô gái này… Sao lại có thể so sánh với An Sơ Hạ chứ?

Như thể đi vào cõi thần tiên, anh không nghe rõ Mạnh Tiểu Nam nói giá bao nhiêu, chỉ thấy những bạn học kia đều lấy túi tiền, trong vòng một phút đồng hồ, một bó lớn hoa hồng đã bị bán hết sạch sành sanh.

Bán xong, những người không có mua được cũng chỉ nghĩ rằng mình không có vận may hôm nay, còn căn dặn nếu như mẹ cô còn đi chùa cầu hoa nữa, nhất định phải để dành cho bọn họ một đóa lớn, nguyện ý trả giá bao nhiêu cũng được rồi rời đi.

Trưng ra cái vẻ mặt đáng tiếc của Mạnh Tiểu Nam ở đám người kia sau khi rời đi, lập tức khuôn mặt rạng rỡ, dường như thay đổi một cách chóng mặt. Như một kẻ tham tiền, rất nhanh từ trong túi móc ra một chiếc túi màu đỏ, bắt đầu lén la lén lút hé ra đếm. Một tay đếm, lại khinh khỉnh nói rằng: “Đám người này có tiền nhưng đầu óc ngu dốt đần độn, chỉ vừa nói như vậy là tin sái cổ. Hai trăm một đóa cư nhiên thực sự trả hai trăm một đóa. Nếu biết thì mình đã nói một ngàn một đóa. Ahaha, mặc kệ như thế nào, hiện tại thì mình hoàn toàn đã giàu to rồi. Thương đế có đôi mắt thật tinh tường a…”

Trước mặt lại đột nhiên xuất hiện một bóng đen, cô ngẩng đầu, vừa định muốn nói ‘hoa đã bán hết, hoan nghênh lần sau trở lại’ thì, lại đụng phải Tiêu Minh Lạc cặp mắt đào hoa chết mê chết mệt nhìn cô.

Cô trong nháy mắt cảm thấy khiếp sợ. Nhưng rất nhanh cô tự khôi phục trấn an, không dấu vết đem tiền thả lại túi, làm bộ sửa lại vạt áo một chút, lúc này mới chậm rãi bình tĩnh nói: “Anh có việc gì?”

Tiêu Minh Lạc buồn cười nhìn Mạnh Tiểu Nam nói từng chữ từng câu: “Nói như thế nào thì chủ của hoa này cũng là tôi nhỉ? Hiện tại có cần tôi gợi ý cho một vài chiêu thức buôn bán không?”

Ngực lộp bộp một tiếng, Mạnh Tiểu Nam đã được tổ tông Tiêu Minh Lạc đời thứ mười tám thăm hỏi một lần. Tục ngữ nói, người càng có tiền lại càng keo kiệt, nói thế quả nhiên không sai


Trước Sau