Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi-Chương 247


Trước Sau

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi


Chương 247: Lăng Gia Thiếu Phu Nhân

Edit: Phương Quỳnh

Beta: nhilamdn

“Nhưng mà…” Sau một lúc lâu, cậu ta đột nhiên nói: “Nhìn không ra, cô cũng rất sợ chết!”. Về sau cậu ta có thể dùng Khôn Ni uy hiếp cô. Thời điểm quan trọng còn có thể dùng AK47 của Khôn Ni.

An Sơ Hạ đột nhiên trầm mặc, nụ cười thường thấy giờ cũng thay thế bằng nỗi buồn.

“Sao vậy, bị người khác nói một tiếng sợ chết liền tức giận?” Vậy mới nói con gái thật là phiền toái! Mới chỉ đùa một chút đã tức giận! So với An Sơ Hạ, cậu ta càng thích xem truyện tranh hơn.

Khoan, từ từ, thích? Nói đùa… Cậu ta khẳng định là bị chập mạch, chỉ là cảm thấy đùa An Sơ Hạ cực kỳ cực kỳ vui thôi. Lúc từ biệt Hàn Thất Lục nói muốn dẫn An Sơ Hạ đi, cũng chỉ là đùa một chút mà thôi. Cậu ta làm sao có thể thích cô, thật buồn cười…

“Quả thật tôi rất sợ chết.” An Sơ Hạ đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn phía ngoài cửa sổ: “Lúc nhìn thấy mẹ mất, tôi liền quyết tâm vì ước mơ mà sống, cũng bởi vì vậy, mới lựa chọn cố gắng sống sót.”

Nội tâm đột nhiên ngẩn ra, Lăng Hàn Vũ không dám tin, nhìn về phía An Sơ Hạ. Cậu ta biết mẹ của An Sơ Hạ vì ung thư giai đoạn cuối mà chết, lại dưới tình huống kia mới cứu Hàn Lục Hải, cũng biết ba của An Sơ Hạ đã bỏ mẹ con cô theo tình nhân khi cô còn nhỏ. Nhưng chính tai nghe được An Sơ Hạ nhắc tới, cậu ta vẫn nhịn không được ngây ngẩn cả người.Cậu ta cũng từng, từng có hồi ức rất đẹp. Bà nội là một người vô cùng hiền lành, bà nội là hoạ sĩ vẽ truyện tranh, bộ truyện duy nhất đầy đủ bà vẽ khi còn sống, nữ chính có tên là Sơ Hạ. Bởi vì Hướng Mạn Quỳ phản bội Hàn Thất Lục, nên cậu ta không tin vào tình yêu, chán ghét bọn con gái, mà đối với An Sơ Hạ lại là ngoại lệ, chẳng lẽ là vì tên của cô? Hẳn là như thế rồi, không sai…

“Thật xin lỗi đã khiến cô nhớ đến những kí ức buồn.” Cậu ta tận lực dùng ngữ khí nghe thoải mái một chút. Mà An Sơ Hạ chỉ quay đầu nhìn anh một cái, lập tức nhàn nhạt nở nụ cười, ra vẻ chính mình không sao cả.

Cô quả thật là vì mong muốn của mẹ, ước mơ của bản thân mới có thể kiên trì sống tới ngày hôm nay, đúng là từ khi Hàn Thất Lục xuất hiện, thế giới của cô liền không giống như trước. Cho nên cô kháng cự Hàn Thất Lục, thậm chí sợ hãi anh. Sợ bởi vì tiếp cận anh, mà quên lúc ban đầu, quên nguyên nhân khiến cô còn sống.

Ngoài cửa xe, cảnh sắc thần tốc lui về phía sau, cây đại thụ bên đường cành lá tựa như càng thêm tươi tốt. Toàn bộ đều là dấu hiệu cho thấy mùa hạ sắp đến.

Xe rất nhanh dừng lại ngay cửa lớn Lăng gia, nghênh đón cô là Lăng lão thái gia cùng thủ hạ. Mỗi người đều mặc cảnh phục vừa vặn, vẻ mặt cung kính. Sau đó cả nữ giúp việc cũng đối với cô là một bộ dạng một cung hai kính, cảm thấy nghi hoặc, ngay lúc đó, Lăng lão thái gia cùng Lăng Hàn Vũ liền dẫn cô tới phòng đã chuẩn bị.

An Sơ Hạ tự nhiên là sẽ không biết đây là vì sao, thực sự rất đơn giản, Lăng lão thái gia đã phân phó, phải cung kính đối xử với cô giống như thiếu gia, vì cô sắp trở thành thiếu phu nhân của Lăng gia. Phòng của cô đối diện phòng của Lăng Hàn Vũ, đây là do Lăng lão thái gia sắp xếp.

Đánh giá phòng một chút sau đó liền chào Lăng Hàn Vũ, vội vàng rời khỏi, trước kỳ thi chung, cô nhất định phải nhanh lên. Lăng lão thái gia lúc này thu hồi ánh mắt nhìn về phía nữ giúp việc đang đứng: “Lăng thụ bên kia a, còn không muốn chuẩn bị về nước báo tin sao?.”


Trước Sau