Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi-Chương 190


Trước Sau

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi


Chương 190: Không Được Phép Rời Khỏi Mà Không Có Sự Cho Phép Của Tôi

Gật đầu một cái, An Sơ Hạ không có bất kỳ nghi ngờ, tùy tiện cầm một cái váy màu đen liền áo liền vào phòng tắm, còn rất cẩn thận mà đem cánh cửa khóa lại. Mấy phút sau, cô thay xong quần áo mở cửa, lại thấy Hàn Thất Lục mặt mệt mỏi nằm trên cái giường mềm mại. Lạ thật, anh mệt lắm sao?

Nếu quả thật là uống say, nói như vậy là anh đem cô mang tới nơi này. Nói như vậy còn phải cảm tạ anh. Tính toán một chút, An Sơ Hạ tự cố tự lắc đầu một cái, dù sao anh như vậy không là một đứa trẻ chỉ vì cô không nói cám ơn liền tức giận đúng không? Rón rén đi tới mép giường, anh đổi một bộ màu trắng quần áo thoải mái. Nhẹ nhàng ngồi vào mép giường, cô cái trán không vui hơi nhíu lên.

Anh chính là cái trời sanh móc treo quần áo, mặc áo sơ mi đen, anh không mặc quần áo có chút cổ điển, nhưng cho người ta thấy một loại khí chất chững chạc thành thục. Tựa như màu đen cho là màu tùy chỉnh cá nhân. Nhưng bây giờ mặc vào áo sơ mi màu trắng, cũng không có làm cho người ta thấy cảm thấy yếu mềm, mà là làm cho người ta một cách tự nhiên cảm thấy anh là một thiên sứ giống người. Thiên Sứ? Cô thấy buồn cười, bị ý nghĩ của mình làm buồn cười.

Ác ma là ác ma, thế nào lại là Thiên Sứ đây? Che miệng cười khẽ một tích tắc, Hàn Thất Lục mở mắt, đối diện với cô tràn đầy nụ cười trong mắt. Ánh mắt lẫm liệt, hờ hững nói: “Cười cái gì?”

Dừng nụ cười trên mặt, An Sơ Hạ giật nhẹ khóe miệng bắt chước dáng vẻ anh nói: “Tôi đang cười… Hàn Thất Lục, đối mặt với một nữ sinh vẫn chưa biết tới một tuần, anh cũng có thể bình thản ung dung nằm ở trên giường ngủ? Sẽ không sợ cô ta… mạnh dạn với anh sao?”

Cô nói giọng hơi châm chọc Hàn Thất Lục hơi có chút không vui, ngồi dậy đáp lễ một câu: “Cô nếu như nguyện ý mạnh dạn với tôi, tôi dĩ nhiên cũng sẽ không cự tuyệt.” Nói xong, anh khiêu khích địa nhăn mày nhìn về phía cô.Quả nhiên, mặt của cô ở một giây kế tiếp liền lập tức đỏ bùng, như bị lửa đốt đỏ lên. Nắm lên bên cạnh gối đầu, cô dùng sức hướng Hàn Thất Lục ném tới: “Anh chính là cái đồ vô lại!!!”

Gối đầu bị Hàn Thất Lục dễ dàng tránh thoát, anh đứng lên, lạnh nhạt nói: “Cô rất thiếu tiền?”

An Sơ Hạ sửng sốt, khẽ nhếch miệng, muốn tiếp tục ném gối đầu động tác dừng lại. Nhìn Hàn Thất Lục làm bộ mặt yêu quái, cô bình tĩnh trở lại, anh làm sao sẽ biết cô thiếu tiền? Hiện tại cô đã hoàn toàn tin tưởng Hàn Thất Lục nói, cô uống say, nếu không anh làm sao có thể biết cô thiếu tiền…

Giả bộ trấn định đứng lên, ngoắc ngoắc khóe miệng mặt mũi thoải mái mà nói: “Không có ai sẽ cảm thấy tiền đủ rồi, nhưng là tôi cũng thật lòng không thiếu tiền, bởi vì không có nhu cầu sử dụng tiền ở đâu.”

Quay đầu lại nhìn về phía an An Sơ Hạ, tinh khiết và êm dịu mang theo khuôn mặt xinh đẹp không nhìn ra bất kỳ sơ hở. Cuối cùng, anh đi phía trước từng bước, đưa tay khơi mào cằm của cô, mang theo sự uy hiếp nói: “An Sơ Hạ, tôi không nghĩ muốn để cho cô đi, không có sự cho phép của tôi cô dùng hòng rời khỏi nhà, nếu không, tôi sẽ làm cô phải trả giá nghiêm trọng!”

Thái độ cứng rắn làm cho An Sơ Hạ sửng sốt theo, lửa giận cũng theo đó ‘Vèo’ địa một tiếng thở hổn hển trong ngực: “Ruốt cuộc anh đang nghĩ gì? Cái gì gọi là ở anh không nghĩ muốn để cho tôi đi? Cho anh chút mặt mũi anh còn liền thật xem mình làm hoàng đế sao?! Tôi An Sơ Hạ cũng không phải là đồ vật có thể để mặc cho người khác định đoạt, tôi muốn thế nào thì được thế đó!”

“Vậy sao?” Thần sắc anh trầm thấp làm cho người ta không khỏi sợ, An Sơ Hạ hung hăng nuốt ngụm nước miếng mạnh giả bộ trấn tĩnh chống lại ánh mắt lạnh lùng của anh nói: “Đúng vậy!”


Trước Sau