Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi-Chương 155


Trước Sau

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi


Chương 155: Không Có Lần Sau

“Anh vừa rồi…là người gõ cửa?” Hàn Thất Lục vừa nói ra khỏi miệng,xung quanh không khí liền lập tức như ngừng lại, nháy mắt liền trở nên băng lãnh dị thường. Cảnh sát giao thông rụt rè nuốt nước miếng, ra sức lắc đầu, sau đó lại gật đầu, sau đó là một bộ dạng biểu tình khóc không ra nước mắt.

Theo sau một tiếng đóng cửa kịch liệt vang lên, một người đàn ông trung niên thanh âm truyền đến: “Cảnh sát giao thông mà không bắt tội được sao? Không chịu mở cửa sổ xe anh có thể đập bể cửa kính xe của hắn mà không được sao? Ông đây thấy cảnh sát giao Thông như anh thật là?!”tiếng nói vừa phát ra kia trông có vẻ không kiên nhẫn.Hàn Thất Lục nghe được tiếng nói vừa rồi chợt khoé miệng cong lên.

Xong rồi xong rồi, tên đàn ông kia chết chắc. An Sơ Hạ tự nghĩ trong lòng. Dám đối đầu với diêm vương, ông ta chết chắc… Thở dài, cô rụt thân thể lại, nép vào bên cánh cửa xe,ngồi yên.

“Đập bể cửa sổ?” Hàn Thất Lục giọng nói không lớn không nhỏ, lại vừa lúc có thể để cho người đàn ông kia nghe được. Chỉ thấy tên kia bộ dáng quơ quơ, có chút đứng không vững. Giọng nói này, như thế nào giống như…

Tiến lên vài bước người đàn ông cố nhìn vào trong xe, cửa kính xe đã hạ xuống. Người bên trong xe, rõ ràng là xe của công ty mang danh nghĩa của tổng quản lý, con trai của tổng giám đốc, người thừa kế tương lai của Hàn thị Hàn Thất Lục! đứng không vững, nếu không có cảnh sát giao thông kia nhanh mắt lanh lẹ đỡ lấy, e rằng ông ta đã ngã xuống đất.

Hàn Thất Lục khóe miệng dương lên độ cong càng lúc càng biến dạng, chợt nhíu mày, cân nhắc nói: “Tôi còn tưởng rằng là ai muốn đập bể cửa xe của tôi, không ngờ lại là quản lý Trương của phòng kế hoạch… Như thế nào? Tôi không thuận mắt của ông sao?”

Thật là ” trơ trẽn” quá mà! An Sơ Hạ ở trong bụng thầm mắng, rõ ràng là chính mình ở trong xe… khụ… hiện tại ngược lại còn quay lại ngờ người khác, lại còn cái bộ mặt như muốn giết người nữa! Thiếu gia ơi thiếu gia, anh thật không làm cho người khác thích nổi! Rụt cổ, cô không dám nói mấy lời này, cô còn phải bảo vệ tấm thân này, rời xa Thất Lục ra..

Bất quá vị quản lí Trương này… aizzz…coi như ông xui xẻo, “quản lý Trương phòng kế hoạch” cái này xưng hô mà nói thật không phù hợp, là nhân viên của Hàn thị, cư nhiên tuyên bố muốn đập bể cửa xe của “ông chủ tương lai”, chậc chậc, có dũng khí!

Người kia được Hàn Thất Lục xưng là Trương quản lý,hiện trên trán đã tràn đầy mồ hôi, ông nào biết rằng người chủ của chiếc xe đỗ ở đây lại là Hàn Thất Lục. Chân ông ta mềm nhũn, cư nhiên quỳ xuống.

Từ xa Hàn thất lục có thấy một nhóm lái xe tụ tập,căn bản chắc cũng chuẩn bị đi lên hung hăng định giáo huấn chuyện này, nhưng thấy vừa rồi thái độ của tên quả lý cư nhiên đổi từ hung hãm sang cầu xin quỳ xuống, nhao nhao líu lưỡi, không dám lên tiếng. Không cần đoán cũng biết,chiếc xe cao cấp với biển số 888 kia chắc là của một nhân vật quan trọng nào đó.

Nhìn thấy Trương quản lý quỳ xuống, Hàn Thất Lục nhíu nhíu lông mày vẻ khó xử. Cánh môi vừa động, lưu lại mấy chữ: “Không có lần sau.” Sau đó lập tức đóng lại cửa kính xe, khởi động động cơ. Vừa lúc này đèn đường lại sáng lên, anh nhấn ga xe, rất nhanh liền đi khỏi.

Mãi đến khi chiếc xe thể thao hoàn toàn đi mất trong tầm mắt, Trương quản lý mới dám thở ra một hơi. Lấy tay áo xoa xoa mồ hôi trên trán, cũng không cố quan tâm mọi người xung quanh thấy thế nào, lên xe liền đi. Rất nhanh,dòng xe cộ bị ngăn chặn lại di chuyển bình thường, tựa như chưa phát sinh chuyện gì.

Chỉ có cảnh sát giao thông kia đứng tại chỗ đánh giá xã hội, đúng là mộy số người không thể trêu chọc.

“Anh cư nhiên buông tha cho ông ta sao?” Liếc qua gương chiếu hậu nhìn đằng xa,bóng dáng của người quản lý đang quỳ dần dần đi xa. Coi như ông ta gặp may đi ~


Trước Sau