Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi-Chương 104


Trước Sau

Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi


Chương 104: Không Cần Hờn Dỗi

Edit by: Lục Vân Đảng – _KuniWang_

“Thất Lục thiếu gia.” Tổng giám đốc vừa đi bên cạnh vừa nói với Hàn Thất Lục: “Thật đúng lúc bạn gái ngài đang chờ ngài.”

Hàn Thất Lục sắc mặt lập tức âm trầm xuống. Nghe được tổng giám đốc mà nói xong, An Sơ Hạ cũng hơi sững sờ. Bạn gái, không ai khác ngoài Hân Vi? Cô ta… Không biết phải hay không nhưng mà sao xuất hiện đúng lúc như vậy?

Ngẩng đầu đuổi kịp Hàn Thất Lục, cô chỉnh giọng một chút rồi nói ra: “Hàn Thất Lục, tôi muốn hai người chúng ta không cần nhiều tài liệu học thêm như vậy, tốt nhất mà nên tự mình đi chọn một vài quyển.”

Biết rõ An Sơ Hạ có chút mất hứng, Hàn Thất Lục mỉm cười đem gõ nhẹ đầu An Sơ Hạ: “Như thế nào? Ghen tị?”

Ghen? Cô tại sao phải ghen? Hơn nữa cô cũng không có tư cách gì để ghen? Giật nhẹ khóe miệng, cô có chút khinh thường: “Tôi chỉ là không muốn lãng phí thời gian, Thần Xuyên, chúng ta đi thôi.”

Nói xong cô cùng kéo lấy góc áo An Thần Xuyên mà rời đi. Nhìn bóng lưng của cô rời đi, Hàn Thất Lục cũng không có đuổi theo, ngược lại quay đầu vẻ mặt bình thản mà đối với một bên không biết làm sao tổng quản lý nói: “Tôi đã có nói qua, có thể cho cô gái ấy vào phòng đọc sách của tôi sao?”

Tuy nhiên Hàn Thất Lục vẫn biểu lộ rất bình thản, nhưng giọng lạnh như băng thanh vừa đủ làm cho tổng giám đốc Lưu một trận đổ mồ hôi lạnh. Tổng giám đốc cầm khăn tay tay có chút run rẩy, động động bờ môi nói : “Tôi đã có ngăn cản cô ấy, nhưng tiểu thư Hân Vi nói là nếu không cho cô ấy vào cũng đồng nghĩa không tôn trọng ngài! Vậy nên chúng tôi không thề can ngăn.

Chỉ thấy Hàn Thất Lục ánh mắt đột nhiên lạnh lẽo, nhìn hướng An Sơ Hạ mà nói : “Ngươi đi cùng vị tiểu thư vừa rồi ngồi đây chọn sách, không có lệnh của ta, đừng cho nàng cùng người nam sinh kia rời khỏi đây.”

“Dạ vâng!” Tổng giám đốc không ngừng nhâm hướng An Sơ Hạ chạy tới. Nghĩ thầm vị thiếu gia này thật đúng là đáng sợ, cũng tốt là một tuần hắn chỉ ghé tiệm có một lần, chứ ngày não cũng đến ông sẽ bị đau tim mà chết!

Bị An Sơ Hạ lôi kéo An thần Xuyên lúc này trên mặt mới mỉm cười. Mua sách chỉ là một cái cớ, hắn chỉ là muốn có một cùng nàng một mình ở chung một chỗ, hiện tại cơ hội rốt cuộc đã tới.

“Cậu nói xem lầu mấy mới bán loại sách tham khảo chúng ta cần mua?” An Sơ Hạ chỉ cảm thấy lôi kéo An Thần Xuyên dạo đông dạo tây , đầu óc có chút choáng váng, phân không rõ phương hướng, như một không đầu tìm lung tung lấy.

Nhìn xem An Sơ Hạ nhẹ nhàng nhíu mày, An Thần Xuyên nở nụ cười: “Chúng ta cứ từ mà tìm , với lại thời gian không gấp.”

“Cũng đúng.” Cô mỉm cười, lúc này tổng giám đốc đã đuổi theo kịp bọn cô, thở hồng hộc, chạy đến trước mặt bọn cô chắn trước con đường của bọn cô.

“Ngươi là …… Quản lý?” An Sơ Hạ nghiêng đầu, nháy mắt mấy cái khó hiểu mà nhìn xem vị quản lý.

Quản lý vội vàng gật đầu, thay đổi một bộ mặt nịnh nọt rồi cười: “Tiểu thư, Thất Lục thiếu gia bảo tôi đưa hai người đi tìm sách.”

“Không cần!” An Sơ Hạ nghe được tên Hàn Thất Lục không chút nghĩ ngợi mà cự tuyệt. Hắn rõ ràng không có đuổi theo, nói thật trong lòng của cô là có một chút bơ vơ, đây chẳng qua là trong nháy mắt, tâm trạng bơ vơ đã bị phẫn nộ thay thế. Cô mới không cần hắn giả quan tâm!

Vơi chuyện An Sơ Hạ cự tuyệt này, quản lý không nhanh không chậm nói: “Tiểu thư, người xem tại đây lớn như vậy, nếu quả thật nếu hai người các ngươi đi tìm sách, thì trong thời gian ngắn là tuyệt đối tìm không thấy. Hay là muốn tìm thiếu gia xả khí tức”

Nói như thế nào thì hắn tuổi cũng trên năm mươi, chẳng lẽ không hiểu tâm lí của An Sơ Hạ hay sao?


Trước Sau