Chọc Nhầm Sếp Lớn

Chọc Nhầm Sếp Lớn-Chương 71


Trước Sau

Chọc Nhầm Sếp Lớn


Chương 71: Khiến Ông Chê Cười Rồi

Ông Cố đột nhiên gọi Cố Thành Viêm lại khiến cả nhà giật mình.

Theo lý thuyết, hôm nay là tiệc chúc mừng Cố Thành Viêm thăng chức, xem như ông Cố không vui, cũng không nên đập bàn tức giận.

Ánh mắt mọi người đảo quanh trên người ông Cố cùng Cố Thành Viêm, nhưng không ai dám lên tiếng.

Cố Thành Viêm xoay người, hai mắt tối tăm, nhìn thẳng ông Cố.

Lát sau……

Lúc này sắc mặt ông Cố dần bĩnh tĩnh lại, sau đó ngồi trên ghế sa lon, trầm giọng nói: “Tối nay gọi các anh em của cháu tới tiệm của dượng, họp mặt.”

Sau khi ông Cố dứt lời, vẻ mặt mọi người đều hoảng sợ, nhưng ngay sau đó, mọi người lại phản ứng kịp.

Lúc này, ông cháu đấu tính khí, cháu thắng.

Nhưng mà hôm nay là ngày Cố Thành Viêm thăng chức.

Cố Thành Viêm nghe ông Cố nói như vậy, gật đầu, trầm giọng trả lời “vâng”, liền ôm Khả Lan đi lên lầu.

Ánh mắt mọi người đều dõi theo bóng lưng của cặp vợ chỗng son, lúc đầu Bảo Nhi cũng không được Cố Thành Viêm đối xử như vậy.

Hai người lên lầu, mới vừa vào phòng, Khả Lan liền nói: “Vừa rồi anh khiến cả nhà tức giận.”

Có thể nhìn ra được, ông Cố tức giận, nhưng mà vì hôm nay Cố Thành Viêm là nhân vật chính, nên chịu đựng.

Tuy nói ông nội đột nhiên hỏi trình độ học vấn của cô, khiến cho cô cảm thấy lúng túng, nhưng……với thân phận của ông nội, câu hỏi cũng không ổn lắm.

“Không có gì phải lo, hai ngày nữa sẽ không sao.” Cố Thành Viêm nghe Khả Lan nói, khẽ cười nói.

Tính khí ông Cố rất dễ giận, sau khi giận liền hết chuyện.

Khả Lan nghe Cố Thành Viêm trả lời, vẻ mặt hơi trầm xuống, con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm anh, cảm thấy anh lúc này thật sự không có tim không có phổi.

Chỉ là, nói đi thì nói lại, quan hệ của Cố Thành Viêm cùng ông Cố là ông cháu, có chút không tốt, nhưng quan hệ của Cố Thành Viêm cùng ba lại không tệ.

Nhưng mà……hình như không có mẹ Cố Thành Viêm ở đây!

Cô hai cùng chú hai, cô ba cùng chú ba, đều có đôi, chỉ có ba Cố Thành Viêm, một thân một mình.

Lúc này cô cũng rất tò mò, mẹ Cố Thành Viêm là người thế nào.

Nghĩ đến đây, Khả Lan ngước mắt nhìn Cố Thành Viêm, trong lòng chần chừ một lúc lâu, muốn hỏi, nhưng lời vừa đến miệng lại nuốt xuống.

Nếu như mẹ Cố Thành Viêm không có ở đây, cô hỏi một câu như vậy, đồng nghĩa với việc vạch vết sẹo của người ta ra.

Khả Lan không lên tiếng, lúc này Cố Thành Viêm xoay người, kéo Khả Lan tới, nhìn về phía bức hình trong phòng nói: “Em nhìn tấm hình này xem, có quen không.” Cố Thành Viêm nói xong kéo Khả Lan đến gần mấy bước.

Khả Lan ngước mắt nhìn tấm hình, sắc mặt ảm đạm.

Tấm hình này, cô đương nhiên cảm thấy quen, từ lần đầu tiên cô vào phòng Cố Thành Viêm đã thấy tấm hình này, đến bây giờ vẫn còn treo ở đây.

Cô gái trong tấm hình, không phải Cố Thành Thấm, hơi giống Lương Bảo Nhi.

Nhưng nếu là Lương Bảo Nhi, như vậy, Cố Thành Viêm treo tấm hình ở đây, liền chứng minh trong lòng anh có Lương Bảo Nhi, chứ không giống như bây giờ.

Cố Thành Viêm đột ngột hỏi như vậy là có ý gì?

“Quen.” Khả Lan nhỏ giọng trả lời, hai mắt tối tăm, nhìn chằm chằm bức hình kia, trầm tư.

Cố Thành Viêm nghe Khả Lan trả lời, vội vàng nhảy lên, đưa tay nắm bả vai cô, ánh mắt khó che giấu sự kích động; bàn tay luên tục run rẩy.

Anh há miệng định hỏi, lúc này cửa phòng bị mở ra.

“Anh Thành Thấm, bác cả phải về Tây Nam, ông nội bảo anh đi xuống.” Cố Thành Thấm đứng ngoài cửa nhìn vào bên trong.

Cô nhìn thấy Lâm Khả Lan cùng Cố Thành Viêm hai người bốn mắt nhìn nhau thì trong ánh mắt lóe lên tia tức giận, nhưng khóe miệng vẫn nở nụ cười.

Cố Thành Viêm đột nhiên bị người khác cắt ngang, khuôn mặt lộ vẻ nóng nảy, rồi sau đó quay đầu, nhìn Cố Thành Thấm đứng bên ngoài cửa: “Biết rồi.” Dứt lời, nhưng anh vẫn ở trong phòng, không lập tức đi xuống.

Anh nghĩ muốn nói cho xong.

Cố Thành Thấm thấy Cố Thành Viêm còn đứng ở trong phòng không rời đi, bước nhanh vào phòng, đưa tay níu tay Cố Thành Viêm, khuôn mặt lộ vẻ gấp gáp, lôi kéo Cố Thành Viêm đi ra ngoài.

“Anh Thành Viêm, vừa rồi không biết bác cả cùng ông nội nói những gì, liền rùm beng lên, anh đi xuống xem một chút, bác cả nghe lời anh nhất.” Cố Thành Thấm nói xong, bàn tay càng tăng thêm sức lực.

Nhưng hơi sức của cô quá nhỏ, căn bản Cố Thành Viêm không nhúc nhích.

Cố Thành Viêm nghe Cố Thành Thấm nói, ánh mắt hơi trầm xuống, sau một hồi im lặng, lúc này mới nhấc chân đi xuống lầu.

Khả Lan thấy Cố Thành Viêm xuống lầu, cô đi theo phía sau lưng Cố Thành Viêm.

Choang…..

Ba người vừa mới đi tới đầu cầu thang, còn chưa đi xuống lầu, liền nghe thấy của tiếng ném đồ vật.

“Khốn kiếp, nghịch tử, nghịc tử.”

Âm thanh ném đồ vật vừa dứt, tiếng ông Cố liền vang lên, sau khi lạnh giọng nói, liền nặng nề ho khan.

Khả Lan đứng trên lầu, thấy tình hình dưới lầu, cả người cũng bối rối.

Vừa rồi vẫn còn tốt, sao mới một lúc đã rùm beng lên rồi?

Cô bước nhanh muốn xuống lầu, nhưng nhìn thấy Cố Thành Viêm đang im lặng đứng phía trước cô, hình như không muốn đi.

Nhùn thấy tình huống như vậy, Khả Lan hơi nóng nảy, thái độ Cố Thành Viêm như vậy là sao!

Không phải muốn anh đi xuống khuyên nhủ sao?

Dưới lầu gây gổ, một người là ông nội anh, một người là ba anh.

Khả Lan hơi gấp gáp, muốn xuống lầu, Cố Thành Viêm chợt đưa tay, ngăn cản Khả Lan.

“Bọn họ thường như vậy.”

Cố Thành Viêm chậm rãi nói với Khả Lan, hình như anh đã quen với tình huống thế này, cũng không chấp nhận.

Khả Lan nghe Cố Thành Viêm nói như vậy, ánh mắt hơi trầm xuống, thường?

Xem ra, nhà họ Cố, không chỉ là một gia đình lớn, còn là một gia đình mâu thuẫn.

Rồi sau đó…..

Khả Lan cũng không đi xuống lầu, mà đứng bên cạnh Cố Thành Viêm, xem tình hình dưới lầu.

“Hai mươi sáu năm trước, ba cũng không chấp nhận một đứa con như con, bây giờ, cũng giống vậy.”

Cố Vọng Đông là mọt người tính tình mãnh liệt, nhìn thấy ông Cố giận đến nỗi thở không ra hơi, không xoa dịu tính khí của ông Cố, ngược lại lạng giọng trả lại một câu.

Ông Cố nghe Cố Vọng Đông nói, đưa chiếc gậy trong tay lên, liền hướng về phía đùi Cố Vọng Đông.

Cố Vọng Đông không tránh, đứng im tại chỗ, mặc cho ông Cố đánh.

Bà Cố nhìn thấy con trai bị đánh, không né tránh, đau lòng, liền vội vàng nắm tay ông Cố, vội vàng nói: “Đã nhiều năm như vậy, ông đánh cũng vô dụng.”

Một câu nói khiến ông Cố dừng động tác trên tay, vẻ mặt dần chán nản.

Đã nhiều năm như vậy, đánh cũng đã đánh, mắng cũng đã mắng, thương cũng đã thương, Vọng Đông vẫn không thể nào quên chuyện năm đó.

Không khí dưới lầu, chợt yên tĩnh lại, lúc này Cố Thành Viêm mới nhấc chân đi xuống lầu.

Khả Lan muốn đi xuống cùng, lại nghe thấy, a…..một tiếng, sau lưng cô liền có một lực lớn.

Cả người rơi về phía trước.

Cũng may Cố Thành Viêm nhanh mắt, nhanh tay đỡ Khả Lan.

Nhưng……

Chân Khả Lan lại có cảm giác nhói đau, trong nháy mắt lan tỏa toàn thân cô, cô hít sâu một hơi, cắn răng, không cho mình phát ra âm thanh.

Cố Thành Viêm chú ý sắc mặt Khả Lan, chợt liếc xuống.

Lông mày anh nhíu mại, ôm cả người, quay đầu nhìn Cố Thành Thấm ở phía sau Khả Lan.

Cố Thành Thấm nhìn thấy sắc mặt Cố Thành Viêm, khuôn mặt lộ vẻ ngượng nghịu, vội bước lên trước đỡ Khả Lan, nhỏ giọng nói: “Chị dâu, vừa rồi em không cẩn thận trượt chân, thật xin lỗi, thật xin lỗi.” Cố Thành Thấm nói tới đây, khuôn mặt lo lắng, giọng nói kèm theo tiếng sụt sịt.

Nghe thấy Cố Thành Thấm nói, Khả Lan lắc đầu nói: “Không sao.”

Nói đến đây, Khả Lan theo bản năng liếc nhìn chỗ lúc nãy Cố Thành Viêm đứng.

Trượt? Thảnh lông, không phải như vậy.

Cô lại đắc tội tới Cố Thành Thấm rồi!

Rồi sau đó……

Khả Lan đau chân, đi xuống lầu bất tiện, Cố Thành Viêm nửa ôm nửa đỡ cô xuống lầu, Cố Thành Thấm đi theo phía sau bọn họ.

Xuống dưới lầu, Cố Thành Viêm buông Khả Lan ra, đi tới trước mặt Cố Vọng Đông, nhỏ giọng nói đôi câu, sau đó lại đi tới trước mặt ông Cố, nhỏ giọng nói đôi câu.

Rồi sau đó, ông Cố thở phì phò sắc mặt dần dần bình phục, ngồi trên ghế sa lon, nhìn Cố Vọng Đông mím môi thờ dài đi lên lầu.

Mọi người thấy ông Cố cùng con trai trở lại bình thường, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Cố Thành Viêm khuyên người lớn xong, sau đó quay đầu nhìn về phía Khả Lan.

Lúc này Khả Lan kinh ngạc không cách nào diễn tả bằng ngôn ngữ năng lực điều chỉnh mâu thuẫn gia đình của Cố Thành Viêm.

Rốt cuộc Cố thủ trưởng, mặt mũi lớn vậy sao.

Chỉ là……

Một bữa tiệc, bởi vì ông Cố cùng ba của Cố Thành Viêm cãi nhau, huyên náo đến nỗi mất vui, sắc mặt vui mừng của mọi người cũng dần thu lại.

Ông Cố cùng ông Lương, đi tới phòng làm việc chơi cờ, Lương Bảo Nhi cùng Cố Thành Thấm đi với nhau.

Cô ba cùng Tống Liên và Tống Nhất Nguyên rời đi, nói là muốn chuẩn bị buổi lễ chúc mừng.

Cô hai cùng chú hai và bà Cố, cùng Cố Thành Hiên lái xe đi ra ngoài, nói muốn đi dạo thành phố một chút.

Mọi người tản đi.

Cố Thành Viêm xoay người đi tới trước mặt Khả Lan, sắc mặt hơi trầm xuống, đưa tay, bế người lên.

Trời đất quay cuồng, đôi tay Khả Lan ôm chặt cổ anh.

“Sao vậy?” Khả Lan nhỏ giọng hỏi, tuy nói tất cả mọi người đều đã giải tán, nhưng mọi người còn chưa đi xa.

Đột nhiên bị ôm như vậy, nếu người lớn nhìn thấy, sẽ không tốt.

Cố Thành Viêm nghe Khả Lan nói, chân mày nhíu lại, trầm giọng trả lời: “Đau chân, đau đến nỗi sắc mặt trắng bệch, đều không lên tiếng, không đau sao?”

Giọng nói Cố Thành Viêm chậm rãi, trong giọng nói còn kèm theo một chút tức giận.

Anh không thích, cô cái gì cũng không nói, cái gì cũng tự mình nghĩ, mình làm.

Khả Lan nghe Cố Thành Viêm nói, sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống, nhớ lại Cố Thành Thấm, cô nghĩ không ra, mình đắc tội Cố Thành Thấm chỗ nào.

Bởi vì Lương Bảo Nhi?

Không…..Cố Thành Thấm không giống như loại người có thể dễ dàng bị Lương Bảo Nhi sai bảo!

Nghĩ đến đây, Khả Lan ngước mắt nhìn Cố Thành Viêm, trả lời Cố Thành Viêm: “Vừa rồi cả nhà anh đều ở đây! Sao em lại không biết xấu hổ chứ.” Khả Lan nhỏ giọng giải thích với Cố Thành Viêm.

Ngay trước mặ cả nhà, làm nũng chuyện bị thương ở chân.

Không phải là cô tự tìm họa sao!

Vốn dĩ nhà họ Cố không tiếp nhận thân phận của cô, lại làm nũng trước mặt mọi người.

Sắc mặt người lớn nhìn cô, càng khó coi hơn……

Cố Thành Viêm ôm người đi lên lầu, nghe thấy Khả Lan giải thích xong, hơi nhíu mày, cúi đầu nhìn cô hồi lâu, chợt dừng bước, trầm giọng nói: “Mặc kệ là chuyện gì, em đừng để trong lòng, nói ra, em và anh cùng giải quyết.”

Vẻ mặt của anh kiên định, mong đợi hai mắt tối tăm, nhìn cô chăm chú, bốn mắt nhìn nhau, cô lại khẽ đảo mắt, tránh ánh mắt nóng bỏng của anh.

“Em biết rồi.” Khả Lan nhỏ giọng trả lời Cố Thành Viêm, cúi đầu, không nhìn ánh mắt của anh.

Cô rũ hai mắt, trong đầu rối loạn, đầu ngón tay khẽ run.

Muốn hỏi nghi ngờ trong lòng, nhưng lại không dám hỏi.

Cô sợ biết được đáp án không mong muốn.

Rồi sau đó……

Cố Thành Viêm ôm Khả Lan lên lầu, vào phòng.

Anh thả người lên giường, sau khi xoay người tìm thuốc, ngồi bên mép giường, đưa tay nắm chân Khả Lan, cởi giày, lúc nhìn thấy chân Khả Lan chỗ xanh chỗ tím thì nhíu mày.

“Trật chân, anh giúp em bẻ lại, đau thì kêu lên.” Cố Thành Viêm trầm giọng nói với Khả Lan, nếu cô đau thì kêu lên.

Khả Lan nghe anh nói như vậy, ánh mắt hơi trầm xuống, tuy nói người nhà họ Cố đã đi hơn phân nửa, nhưng lúc này nhà họ Cố vẫn còn người lớn ở nhà.

Nếu cô đột nhiên kêu lên, làm kinh động đến ông Cố sẽ không tốt lắm.

Vẫn là khẽ cắn môi dưới.

Cố Thành Viêm không nghe thấy cô trả lời, vốn dĩ hai mắt nhìn chân cô, ngước lên nhìn Khả Lan, chân mày khẽ nhíu.

Khả Lan nhìn thấy Cố Thành Viêm ngẩng đầu, vẻ mặt hơi dừng lại, lúc này kịp phản ứng, vội vàng trả lời: “Em biết rồi.” Dứt lời, dưới chân cô liền truyền tới cảm giác đau nhói.

Khả Lan hít vào một hơi, miệng khó có thể khống chế “Uhm……”

Cố Thành Viêm nghe thấy tiếng của Khả Lan, vẻ mặt hơi trầm xuống, môi mỏng mím chặt, bàn tay nhẹ nhàng buông chân Khả Lan ra.

Khả Lan cảm thấy đau đớn dưới chân giảm đi một chút, khẽ thở dốc, còn chưa hoàn hồn, dưới chân liền đau đến tan nát lòng.

Cố Thành Viêm dùng sức, đem bàn chân bị trật của cô, kéo lại.

Cơn đâu khiến Khả Lan không thể khống chế “A…..” một tiếng.

Đau đến nỗi trán toát hết mồ hôi hột.

Cũng may chân không sao!

Vậy mà tiếng la của cô lại khơi lên dục vọng của anh.

Sau khi Cố Thành Viêm kéo chân cho Khả Lan, vỗ vỗ mắt cá chân của Khả Lan, để cô nhúc nhích.

Khả Lan hiểu ý, giật giật chân, đang muốn xoay người lại nhặt tất, đeo vào.

Bàn tay Cố Thành Viêm nắm mắt cá chân cô chợt dần dần đi lên, đè xuống.

“Anh giúp em xoa bóp chân rồi, em phải cảm ơn anh chứ?” Giọng nói của anh chậm rãi, trầm thấp khàn khàn.

Khả Lan vừa nghe Cố Thành Viêm nói, sắc mặt bỗng nhiên ửng đỏ, nghiêng đầu nói: “Ban ngày, trong nhà còn có người lớn.” Khả Lan nói tới đây, cơ thể giật giật, chợt cảm thấy trên người nóng ran.

Cố Thành Viêm nghe Khả Lan nói, khẽ cười, lại gần tai Khả Lan nói: “Hiệu quả cách âm không tệ, không sao.”

Cố Thành Viêm dứt lời, sắc mặt Khả Lan càng đỏ hơn……

Cô không lên tiếng, Cố Thành Viêm lại cắn vành tai cô, hôn vào mặt cô.

Anh quen thuộc từng chỗ nhạy cảm trên người cô, dễ dàng khơi lên dục vọng của cô.

Mà cô, dù không trêu trọc anh, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn, bộ ngực đầy đặn, dáng dấp yêu kiều, đã làm anh mê.

Bàn tay anh thăm dò vào váy cô, cởi nút áo của cô, thuần thục cởi nút cài sau áo.

Nhưng……

Cửa phòng chợt bị đẩy ra.

“Anh Thành Viêm, ông nội gọi anh qua.” Cố Thành Thấm lớn tiếng kêu.

Nhưng, lúc cô ta nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, Cố Thành Viêm nằm trên người Lâm Khả Lan, ngây ngẩn cả người, bàn tay nắm tay nắm cửa của cô ta siết chặt, cắn răng.

Không rời đi, vẫn đứng ở cửa nhìn hai người trên giường.

Cửa phòng đột nhiên bị mở ra, ngoài cửa còn có người đứng, điều này làm cho Khả Lan hận không thể tìm cái lỗ nào để chui vào.

Cô vội vàng đưa tay muốn cài nút áo, lại cảm thấy chỗ nào đó của anh đang dâng cao!

Tim cô đập nhanh như sấm, thình thịch……

Một lúc sau……

Khả Lan lại cảm thấy kỳ quái, lúc này ông Cố có thể tìm Cố Thành Viêm làm gì!

Không phải ông đang đánh cờ với ông Lương sao?

“Lát nữa sẽ qua.”

Cố Thành Thấm đứng ngoài cửa, Cố Thành Viêm không thể làm gì khác hơn là nghiêng đầu, nhìn phía ngoài cửa, trầm giọng trả lời, nhưng không có đứng dậy.

Một là Khả Lan đang lộ nửa người, hai là không thể để một đứa nhóc thấy cậu nhỏ của anh.

Nhưng Cố Thành Thấm đứng ngoài cửa nghe thấy Cố Thành Viêm nói lại không biết điều, đứng im không chịu rời đi.

“Ông nọi nói anh lập tức tới.” Lúc này Cố Thành Thấm lạnh giọng nói, trong giọng nói còn có chút tức giận.

Sau khi dứt lời, thấy Cố Thành Viêm vẫn không muốn đứng dậy, cô ta nhấc chân đi vào trong phòng.

Sắc mặt cô ta âm trầm, hốc mắt ửng đỏ, đi tới trước mặt Cố Thành Viêm, nhìn chằm chằm hai người.

Lúc nhìn thấy hai người quần áo vẫn còn hoàn chỉnh, khuôn mặt Cố Thành Thấm lại lộ ra nụ cười.

Nhưng……Cố Thành Thấm chợt đi vào phòng, khiến cho Cố Thành Viêm nổi giận.

Cố Thành Viêm gầm nhẹ một câu “Đi ra ngoài.”

Cố Thành Thấm liền bị dọa sợ đến ngây ngẩn cả người, ngơ ngác đứng bên giường, nước mắt như hạt trân châu, chầm chậm……rơi xuống.

Không khí nhất thời trở nên kỳ quái.

Khả Lan nằm dưới người anh, ánh mắt liếc về phía Cố Thành Thấm, ngược lại có chút đầu mối, nhưng lại không dám xác định!

Nhưng mà hai người kia là anh em, không thể nào như cô nghĩ.

Sau một hồi…..

Cố Thành Thấm vẫn không có ý định rời đi, liền đứng im bên giường, khiến tất cả mọi người đều cứng ngắc.

Lúc này Khả Lan cảm thấy hết nói nổi, tuy nói Cố Thành Thấm là học sinh cấp ba, nhưng những chuyện hôm nay làm cho người ta khó có thể thích.

Có thể là âm thanh của Cố Thành Viêm hơi lớn, dì Lưu vội vàng từ trên lầu chay tới, lúc nhìn thấy cảnh tượng trong phòng thì sắc mặt đỏ lên, ngược lại phản ứng kịp.

Bà vội vàng chạy tới muốn lôi Cố Thành Thấm đi.

Mà Cố Thành Thấm vẫn giùng giằng không chịu đi, đưa tay nắm mép giường, trong miệng vẫn là câu nói kia: “Ông nội tìm anh Viêm, bảo em tới gọi.”

“Ông bảo cháu đi tìm Thành Viêm lúc nào?” Giọng nói ông Cố chợt xen vào.

Khả Lan giật mình trong nháy mắt sắc mặt ửng đỏ.

Cô đưa tay đẩy người đàn ông trên người mình, muốn anh đứng dậy.

Cơ thể anh giật giật, ở trên người Khả Lan cọ cọ, Khả Lan lập tức hiểu ý, không cử động nữa.

Cố Thành Viêm kéo chăn, che ở hai người, ngồi dậy.

Lúc này, ông Cố cùng ông Lương đứng ở cửa, phía sau hai người là Lương Bảo Nhi.

Sắc mặt Lương Bảo Nhi rất khó coi, phẫn nộ, hàm răng run lên.

Đứng sau hai vị trưởng bối, sắc mặt đen sì.

Im lặng hồi lâu…..

“Đưa tiểu Thấm tới phòng làm việc, tôi có chuyện muốn nói, còn có tiểu Viêm, sau khi xong việc, cũng tới phòng làm việc.” Vẻ mặt ông Cố rét lạnh, xoay người lôi kéo ông Lương rời đi, miệng nói: “Khiến ông chê cười rồi.”


Trước Sau