Chọc Nhầm Sếp Lớn

Chọc Nhầm Sếp Lớn-Chương 60


Trước Sau

Chọc Nhầm Sếp Lớn


Chương 60

Sắc trời ảm đạm, mặc dù là ban ngày, nhưng bởi vì trời thay đổi, nên ban ngày như ban đêm.

Chuyện Khả Lan đã đồng ý Cố Thành Viêm, cô vẫn chưa quên.

Lúc này cô nam quả nữ.

Cố Thành Viêm nghe Khả Lan nói, vẻ mặt bỗng nhiên nhíu chặt, vòng tay quanh người cô, dần dần thu hẹp, trong mắt tràn đầy vui mừng.

Thấm thoát, anh không do dự cúi đầu, ngậm đôi môi đỏ tươi của cô, tùy ý xâm lấn, mút thỏa thích.

Cô lại khẽ uhm……một tiếng, bàn tay nhỏ bé ra sức muốn đẩy anh ra, nhưng hơi sức quá nhỏ, người đàn ông lại vội, động tác cô đẩy tay, lúc này biến thành trêu chọc.

Anh trở nên tùy ý bộc phát, bá đạo níu lấy bàn tay nhỏ bé của cô, ôm chặt cơ thể của cô, hôn càng sâu.

Hồi lâu…….

Cho đến động tác tiếp theo, anh dùng một tay cởi nút áo của cô, lại bị bàn tay của cô kéo lại.

Lần này Khả Lan nắm chặt tay anh, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, hai mắt mờ mịt, trong đầu vẫn còn một chút lý trí.

“Vào trong phòng đi, đây là phòng khách.” Khả Lan thở hổn hển, cơ thể dựa vào ngực anh, trong đầu chỉ nghĩ một chuyện, vào phòng ngủ.

Cố Thành Viêm nghe Khả Lan nói, khóe miệng nở nụ cười, hai mắt tối tăm tràn đầy mê hoặc, đưa tay ôm cô vào lòng.

Bỗng nhiên trời đất quay cuồng, làm Khả Lan nhỏ giọng kêu lên, đôi tay theo phản xạ ôm cổ anh.

Cô có thể cảm giác được bộ ngực anh phập phồng hô hấp, dồn dập và có lực, cô ngẩng đầu, nhìn yết hầu của anh ngọ nguậy, tựa như đang chịu đựng.

Mặc dù bước chân anh trầm ổn, nhưng lại biểu lộ ra khá vội vàng, bước dài mấy bước, đá văng cửa phòng, liền đè cô xuống.

Cơ thể vừa dày vừa nặng, hơi thở gấp gáp, phun trên mặt cô.

Bàn tay thô của anh, cởi quần áo của cô, quét qua da thịt của cô, khiến cho cô run rẩy.

Phản ứng của cô, khiến anh hưng phấn hơn, động tác trên tay, trở nên dồn dập, tùy ý.

Mà cô nghiêng đầu, không nhìn anh, cắn môi nói: “Anh nhẹ một chút.”

Lần đầu tiên, khó tránh khỏi sẽ đau.

Lời của cô nhỏ nhẹ nhưng lại khiến đôi tay anh dừng lại, quay đầu cô lại, cúi đầu hôn lên môi cô.

“Anh hiểu rồi.” Giọng nói của anh khàn khàn, giống như có độc, làm cô không do dự tin tưởng, gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng.

Cô gật đầu, khiến cho nhịp tim của anh đập nhanh hơn, cô cũng như vậy.

Cơ thể cùng tim kết hợp, đó là sự thuần khiết thiêng liêng.

Nhưng cô nhận một loạt đau nhói, khiến cho cơ thể cô như muốn tan nát, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng, cả người nóng bỏng, cô giống như bị anh đưa vào chín tầng mây, lơ lửng.

Anh giống như con nghé mới đẻ, khó khăn khống chế, lần đầu tiên hô hấp rối loạn, nhịp tim dồn dập.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, chỉ có cuộc vận động kia, vẫn vỗ nhịp theo quy luật, sắc tình tràn ngập, mờ mịt mê con mắt.

Cho đến cuối cùng, khẽ gầm nhẹ một tiếng buông thả, trong đầu bọn họ trống khôn chỉ còn là hình ảnh của nhau.

Cô nhìn anh, móng tay đã cắm ở phía sau lưng.

Hai tay anh ôm chặt cô, cơ thể cô mềm mại, hóa thành mưa phùn, thấm vào lòng anh.

Sóng triều đi qua, Khả Lan kiệt sức, mơ màng ngủ trong ngực anh, tỉ mỉ mềm nhĩn thở dốc, hơi thở phun trước ngực anh.

Có lẽ những năm tháng nào đó, cô sẽ hối hận quyết định hôm nay.

… ……

Lúc Khả Lan một lần nữa tỉnh lại, chỉ cảm thấy cả người giống như vỡ vụn, đau nhức không thôi.

Cô tốn sức sờ điện thoại di động ở đầu giường, ba giờ sáng, cô chợt thấy khóe miệng cứng ngắc, ngàn vạn lần đừng nghi ngờ bản năng cầm thú của những người nhập ngũ.

Giống như Cố thủ trưởng, bình thường nhìn trầm trầm vững vàng, tự nhiên, nhưng lúc là cầm thú, giống như thú dữ, cuồng phong khuếch trương.

Anh đang nằm trên hường hướng mười hai giờ.

Để điện thoại di động xuống, Khả Lan cẩn thận muốn đẩy tay anh ra, nhưng đối phương chợt giật giật cơ thể, lật người đè xuống, hai mắt tối tăm lại sáng rõ.

Anh thế nhưng không có ngủ!

Cố Thành Viêm trở mình khiến Khả Lan ngượng nghịu, đừng đến nữa……..Lần sau đi.

Hai mắt cô mờ mịt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn ửng hồng, đầy ngượng nghịu.

“Vẫn còn hơi sức.” Anh chợt mở miệng, khuôn mặt nở nụ cười, dần dần trở nên khuếch trương, giọng nói trầm thấp khàn khàn, hơi thở ấm áp, rơi trên mặt cô.

Hơi thở của cô, nghe thấy được tất cả đều là mùi vị nhàn nhạt kia, mùi mồ hôi hỗn tạp.

“Không có……Không có……Lần sau đi.” Trong lòng cô run lên, vội vàng mở miệng, giọng nói rung động, không muốn trở lại.

Anh khẽ cười, nhéo mũi cô, buông ra.

Thấy anh buông ra, lúc này Khả Lan mới thở ra một hơi, chống đỡ cơ thể, ngồi dậy, lúc này, cô cực kỳ đói bụng, muốn ăn ít đồ.

Nhưng…..Cô không mảnh vải che thân, bên cạnh lại có một người đàn ông lõa thể, nên giải quyết vấn đề quần áo thế nào?

Cơ thể cô giật giật, từ trong mền phân chia khu vực, tách anh ra.

Hình như anh phát hiện, phá hư ranh giới kia, bàn tay ấm áp, ôm eo cô, khiến mặt cô đỏ lên.

Cô đưa tay kéo tay anh ra, hô hấp trở nên rối loạn, đang muốn há mồm nói chuyện, thế nhưng lại bị anh ôm vào lòng, xuống giường.

Cơ thể lộ ra trong không khí, sắc mặt Khả Lan càng đỏ, dán chặt vào người anh, muốn tìm chỗ che giấu.

“Cũng đã sờ qua, còn sợ cái gì?” Anh chợt mở miệng, cười yếu ớt.

Lời của anh, khiến cho đầu cô ầm một tiếng……giống như là nổ tung, cứng ngắc, nghiêng đầu, không lên tiếng.

Khả Lan không lên tiếng, Cố Thành Viêm càng cười vui vẻ hơn, kéo tủ quần áo ra, đặt người xuống, thì thầm bên tai cô: “Anh giúp em mặc quần áo.”

Một câu nói, khiến cả người Khả Lan run rẩy, cô vội vàng lui về sau hai bước, muốn từ chối.

Nhưng lại bị Cố Thành Viêm ôm lại, vẻ mặt anh thành thật nhìn tủ quần áo của Khả Lan nói: “Quần áo của em ít quá, hơn nữa chất lượng không tốt lắm.” Anh nói tới đây, liếc quần áo bị xé rách dưới nền nhà.

Khả Lan nghiêng đầu, nghĩ lại, sắc mặt đỏ bừng.

… …

Có thể là bởi vì ở quân đội đã lâu, tay phải Cố Thành Viêm có mấy vết chai, ngón tay lướt qua, giúp cô mặc chiếc váy mùa đông màu trắng, cho dù cơ thể trần truồng, động tác vẫn tuyệt đẹp, dịu dàng đến tận cùng, làm liền một mạch.

Sau khi mặc đồ xong, đã là bốn giờ sáng, Khả Lan nghĩ muốn xuống lầu tìm một chút đồ ăn, nhưng cả người nhức mỏi, đi bộ rất khó khăn.

Cố Thành Viêm thấy như vậy, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ, ôm Khả Lan ngồi xuống, vào phòng bếp, tìm đồ, bắt đầu làm đồ ăn sáng cho cô.

Khả Lan trừng to mắt, nhìn bộ dáng Cố Thành Viêm nấu cơm.

Anh cúi đầu, ánh mắt nhìn đồ ăn trong tay, môi mỏng mím chặt, bộ dáng nghiêm túc.

Hôm qua không thay đồ, áo sơ mi trắng, còn có một dấu son màu hồng.

Cô làm sao?……Không nhớ rõ!

Quần áo đầy nếp nhăn!

Mà cái cổ dưới cằm nhọn của anh, có mấy vết cào của móng tay.

Thấy vậy, Khả Lan khẽ cúi đầu, không nhìn nữa.

Nhất định những thứ này không phải do cô làm! Không phải!

Là Cố Thành Viêm không cẩn thận, chứ cô không có hung dữ như vậy……

Cố Thành Viêm lấy hai quả trứng chần nước sôi, nấu cháo, cho ít thịt nạc, còn trang trí đa dạng với một ít hành lá cắt nhỏ.

Thấy hành lá cắt nhỏ trong cháo, chân mày Khả Lan nhíu lại, cô không ăn hành lá.

Chỉ là, Cố thủ trưởng nấu, há có thể không ăn, vì vậy Khả Lan dùng muỗn cẩn thận hớt hành lá bỏ lên bàn, rôi sau đó gắp trứng chấm nước tương, đảo cháo lên, lúc này mới ăn.

Mặc dù Cố Thành Viêm cũng ăn, động tác lại trở nên chậm chạp, hai mắt tối tăm, nhìn chằm chằm hành lá bị cắt nhỏ, cùng với trứng chần nước sôi trong chén của Khả Lan.

Sau khi ăn cơm xong, đã sáng năm giờ sáng, Cố Thành Viêm còn có việc ở quân khu, lúc đi, còn hung hăng hôn Khả Lan một cái, lúc này mới rời đi.

Anh nói đã nhìn thấy hết, khiến khuôn mặt cô không khỏi ửng hồng.

Rồi sau đó……

Khả Lan giống như vợ tiễn chồng đi làm, nhìn Cố Thành Viêm rời đi, sau khi anh rời đi, bởi vì thời gian còn sớm, chưa tới giờ làm, Khả Lan liền ngồi trên ghế sa lon xem tin tức.

Chuyện xảy ra ngày hôm qua tại hội thương mại, mặc dù không được truyền trực tiếp.

Nhưng chuyện Lương Bảo Nhi vào viện cùng với chuyện Lương Thị không giành được hạng mục, đã gây huyên náo xôn xao, có rất nhiều loại tin đồn.

Các loại tin tức, thật cũng như giả, giải trí, từ trước đến giờ đều là giả dối.

Lương Bảo Nhi nổi tiếng là đệ nhất mỹ nữ của thành phố, tất cả các báo đều chú ý, danh hiệu cao hơn so với bình thường nhiều.

Nguyên nhân chính là bởi vì Lương Bảo Nhi nổi tiếng, Lương Thị lại náo loạn như vậy, khiến cho cổ phiếu của Lương Thị giảm xuống.

Lương Thị là tập đoàn lớn nhất nhìn thành phố, cổ phiếu giảm xuống, khiến cho thị trường chứng khoán hỗn loạn, Lương Bảo Nhi vẫn còn ở trong bệnh viện, Lương Thị gặp nguy.

Tin tức của Lương Thị đã lên trang nhất.

Thấy tình huống như thế, Khả Lan chợt thấy tâm tình rất vui, ác giả ác báo.

Cô tắt ti vi, xem thời gian, lúc này mới đi tới công ty.

Hôm nay thời tiết tốt, ánh mặt trời ấm áp.

Khả Lan không biết lái xe, cho nên thuê một tài xế, tài xế là do công ty tuyển dụng, hơn bốn mươi tuổi, là Lan Thư sắp xếp.

Nhưng tài xế trầm muộn ít nói, mặt râu quai nón, khiến Khả Lan cảm thấy kỳ quái.

Cô cẩn thận quan sát tài xế, vẻ ngoài không có gì, nhưng bàn tay tài xế có vết chai, tương đối giống Cố Thành Viêm.

Giống như cầm súng lâu ngày.

Một người cầm súng lâu năm, lại làm tài xế cho cô, tất nhiên có chút bản lĩnh.

Nhưng lần trước thủ hạ của Kim Hạo ra tay, một lần liền có thể đánh ngất tài xế, đây cũng nói rõ, tài xế cố ý che giấu năng lực của mình.

Người là do Lan Thư an bài, nhưng vẫn che giấu năng lực, không để ý tới sự sống chết của cô.

Chỉ có thể nói rõ, Lan Thư không tin tưởng cô, cho người giám sát cô.

Cô nghiêm túc nghĩ, thay vì bị người ta lợi dụng sau đó đá văng, chẳng bằng sớm trù mưu.

Lan Thư không tin cô, cô cũng không thể tin Lan Thư.

Khả Lan đến công ty đúng giờ, vừa mới vào cửa liền có giấy rơi trên người cô, nhân viên của Quật Khởi, đang ăn mừng khi Khả Lan lấy được hạng mục lần này, đồng thời, Lan Thư cũng tới.

Nếu như nói bộ dáng Lương Tú Ly quyến rũ đoan trang, Lan Thư chính là quyến rũ xinh đẹp.

Lúc này Lan Thư mặc một bộ sườn xám màu tím, áo khoác trắng, mái tóc quăn, rất có cảm giác của người Thượng Hải cũ.

Trên mặt chị ta nở nụ cười, nhìn thấy Khả Lan tới, đôi tay liền vỗ, khen ngợi Khả Lan.

Khả Lan đi tới trước mặt Lan Thư, trên mặt nở nụ cười, mặc dù trong lòng cảm thấy buồn cười.

Lại lộ ra vẻ mặt kích động nhìn về phía Lan Thư, bộ dáng xem Lan Thư như là ân nhân của mình.

Lan Thư vỗ vỗ vai Khả Lan, sau đó lại ôm vai cô đi vào phòng làm việc.

“Hôm qua cô ở cùng Cố Thành Viêm?”

Lan Thư ôm vai Khả Lan đi vào, chưa tới hai bước liền hỏi Khả Lan, giọng nói ôn nhu chậm rãi, giống như quan tâm.

Khả Lan nghe Lan Thư nói, vẻ mặt hơi ngừng lại, nghĩ lại ngày hôm qua, sắc mặt bỗng nhiên đỏ lên.

Cô không ngay lập tức trả lời, Lan Thư lại nói: “Không sao, chuyện tình yêu nam nữ, ai cũng trải qua.”

Lan Thư bỗng nhiên cười khẽ, giọng nói chậm rãi nhẹ nhàng, giống như chỉ nói về đề tài tình yêu nam nữ.

“Nhưng Cố Thàh Viêm là đầu não của quân đội, theo như nhu cầu có thể, nhưng cũng đừng thật lòng.” Lan Thư kéo Khả Lan, đi vào phòng làm việc, đóng cửa lại, hai người ngồi lên ghế sa lon.

Chị ta nhỏ giọng nhắc nhở Khả Lan, đừng sa chân vào vũng bùn, lời này thật không sai!

Đối với người thường, tình yêu là thứ sản phẩm xa xỉ, nhất là nhân vật giống như Cố Thành Viêm, sau này sẽ có muôn vàn cô gái vây quanh anh, so với trong tưởng tưởng của Khả Lan còn nhiều hơn.

Đến lúc già, không ai biết có thể oanh liệt như lúc trẻ hay không.

Nhưng, Lan Thư tới đây cũng chỉ vì muốn nói những lời này với Khả Lan sao?

Khả Lan không tin, nhưng lại gật đầu, khẽ dạ, xem như đồng ý lời của Lan Thư.

Trong lòng cảm thấy kỳ quái, cũng không thể viết lên mặt.

Lan Thư thấy Khả Lan gật đầu, nụ cười trên mặt càng sâu, đưa tay nắm tay Khả Lan, chỉnh chỉnh vẻ mặt, thở dài, giống như ưu sầu nói: “Đàn ông, vừa mới bắt đầu, đều rất tốt, nhưng dần dần, cô sẽ phát hiện, đàn ông thật ra là như vậy, tôi nói lời này, chính là muốn cho cô ghi nhớ, không thể dựa vào đàn ông.”

Hình như Lan Thư rất thận trọng, trong lời nói có khuyên bảo lẫn quân tâm.

Khả Lan gật đầu, khẽ dạ, trên mặt lộ ra vẻ mặt thành kính, nhưng trong lòng không khỏi cười lạnh.

Thật ra thì Lan Thư nói không sai, nhưng cô không tin Lan Thư.

Rồi sau đó…….

Lan Thư không nói thêm gì với Khả Lan, chỉ khen Khả Lan làm tốt, đưa một tờ chi phiếu cùng với một khúc vải đắt tiền cho Khả Lan.

Nói Khả Lan hôm nay phải tham gia bữa tiệc, phải mặc đẹp một chút, nhưng cũng đừng quá khó coi, dù sao cũng là giám đốc.

Khả Lan không hề từ chối, sau khi nhận đồ, đưa Lan Thư rời đi.

Sau khi Lan Thư rời đi, Diệp Huệ liền đi vào.

Bước chân của cô ta có vẻ hơi gấp, đi tới trước mặt Khả Lan muốn mói chuyện của mẹ cô ta, muốn xin lỗi Khả Lan.

“Khả Lan, chuyện ngày hôm qua, là tôi……” Diệp Huệ cúi đầu nhận sai, còn chưa nói dứt lời, liền bị Khả Lan cắt ngang.

“Chuyện cậu cô, thì khỏi nói, buổi tối có tiệc, cô đi cùng tôi.” Khả Lan suy nghĩ trong lòng đưa Diệp Huệ đi cùng.

Nếu như có chuyện gì xảy ra, có Diệp Huệ cũng tốt có thể giúp đỡ nhau.

Ở Quật Khởi, tất cả người đều là của Lan Thư, có mấy ai quân tâm tới chuyện cô xảy ra chuyện gì hay không?

Mọi người, đều là nhìn Lan Thư mà làm việc.

Diệp Huệ thấy Khả Lan không cho mình nói tiếp, trong lòng hơi ngừng lại, nghe thấy lời Khả Lan nói, trong mắt cô ta lộ ra một tia cảm động……

Chuyện Khả Lan phải làm ở Quật Khởi, từ trước đến giờ rất ít, thậm chí tài liệu cũng không cần xem, chỉ là một bình hoa để trang trí.

Lan Thư đối với cô, không phải là thực sự đang dùng cô, từ thái độ của nhân viên ở Quật Khởi có thể nhìn ra được, mang tiếng là giám đốc, nhưng không có quyền lực, người điều khiển ở phía sau là Lan Thư.

Khả Lan cũng không phải loại người quan tâm tới quyền lực, chỉ là Lan Thư phòng vị, làm cô khó có thể tưởng tượng được.

Nếu như vẫn tiếp tục như vậy, cuối cùng có một ngày, cô sẽ trở thành đồ bỏ đi, đến lúc đó, cô sẽ không có gì.

Cố Thành Viêm tuy tốt, có thể dựa.

Nhưng mà bây giờ thậm chí có cơ hội, sao cô không nắm chặt, đòi lại những khổ cực mà mẹ cô phải chịu!

Buổi chiều Khả Lan phải tham gia buổi tiệc, liền cùng Diệp Huệ đi mua quần áo.

Ba trăm nghìn tệ, nhiều không nhiều, ít cũng không ít.

Đối mặt với giá quần áo hở cổ, Khả Lan chợt thấy vô lực.

Tối qua cô miệt mài cả đêm, giữa cổ còn có vết đỏ chưa phai, liền mua một chiếc sườn xám có thêu hoa ở cổ màu trắng, che dấu vết đỏ.

Buổi tiệc được đặt ở một nhà hàng năm sao, để ăn mừng Quật Khởi lấy được hạng mục, buổi tiệc có mời các bạn bè trong giới kinh doanh.

Biểu diễn, tiệc đứng, bạn bè kinh doanh đứng nói chuyện.

Khả Lan đến, khiến không ít người chú ý, ngoài trừ vẻ xinh đẹp cùng quần áo tươi đẹp, còn bởi vì danh hiệu công chúa của giới thương mại.

Đưa công ty ra thị trường, lấy được hạng mục, làm liền một mạch, trẻ tuổi thanh tú, thật là trò giỏi hơn thầy.

Nhưng……

Không ai biết chuyện ở phía sau.

Bữa tiệc do Quật Khởi tổ chức, vì vậy Khả Lan với danh nghĩa, cô tưởng rằng bữa tiệc sẽ yên tĩnh.

Nhưng điều làm cô kinh ngạc là cô mới vừa vào hội trường, liền bị ba cô gái cản đường.

Ba cô gái này, Khả Lan từng thấy qua, là ba chị em tốt của Lương Bảo Nhi.

Chợt bị ngăn lại, Khả Lan không hề nhường đường, khẽ nhíu mày, ý bảo ba cô gái tránh ra.

Mà ba cô gái kia, thấy bộ dáng Khả Lan, không nhường đường, ngược lại chắn trước mặt Khả Lan, cất giọng giễu cợt.

“Nghe nói người ở trước mặt công phu ở trên giường rất cao.”

Cậu nhìn xem, ngực lớn như vậy, nhất định bơm không ít.”

“Người nghèo, chính là bỉ ổi.”

“Đúng vậy, tiện nhân.”

… …

Ba người cô một lời tôi một lời, nói xong, âm thanh càng lớn, tùy ý bộc phát.

Nói cho Khả Lan nghe.

Diệp Huệ đứng ở phía sau Khả Lan, nghe thấy ba cô gái nói chuyện, vẻ mặt trầm xuống , đang muốn đứng ra đối chất, lại bị Khả Lan cản lại.

Khả Lan vòng qua người bọn họ, không để ý tới ba cô gái, khóe miệng vẫn nở nụ cười như cũ.

Diệp Huệ lại rất bình tĩnh.

“Khả Lan, ba người bọn họ như vậy, rõ ràng là đang nói cô…..Cô là giám đốc, nên đuổi bọn họ đi.” Diệp Huệ đi theo Khả Lan, nhỏ giọng nói.

Trước kia cô ta cũng từng nghĩ như vậy, nhưng tính cách Khả Lan không như vậy, thật ra Khả Lan là một cô gái tốt, chỉ là bị người ta ghen tỵ, nói xấu.

Khả Lan nghe thấy Diệp Huệ nói, khẽ cười, tìm người phụ trách bữa tiệc, cúi đầu rỉ tai mấy câu, lúc này mới xoay người, nhìn về phía ba cô gái kia.

“Nếu như tôi mang danh nghĩa giám đốc đuổi bọn họ đi, người khác sẽ nói tôi bụng dạ hẹp hòi, không có phong độ.” Khả Lan nói xong, nhìn nhân viên phục vụ, đưa rượu đi tới trước mặt ba cô gái.

Ba người mỗi người cầm một ly.

Hôm nay là buổi tiệc chúc mừng, ba cô gái tới đây, tám phần là bởi vì người của nhà họ Lương, cho nên mới dám nói móc như vậy.

Tuy cô là giám đốc, nhưng không thể tùy tiện đuổi người.

Đối phó với người quá khích, chỉ có thể dùng biện pháp quá khích.

Cô cũng không muốn làm gì nhiều, chỉ cho người bỏ thuốc tiêu chảy vào rượu, rồi sau đó……

“Vậy cũng không thể để mặc cho bọn họ kiêu ngạo như vậy.” Diệp Huệ nghe Khả Lan giải thích, vẻ mặt khẽ thay đổi, cũng có chút nóng nảy.

Lần trước cũng chính ba cô gái này, hại cô ta mất việc, còn phải bồi thường, cô ta vừa nhìn thấy ba người này, liền hận không thể đi lên cho mấy bạt tai, bọn họ mới là tiện nhân.

Lúc này, Khả Lan thấy ba cô gái bắt đầu ôm bụng, sắc mặt rất khổ sở, rồi sau đó liền chạy về phía nhà vệ sinh.

Thấy tình huống như vậy, Khả Lan khẽ cười, kéo tay Diệp Huệ đi theo phía sau ba người: “Ai nói tôi muốn mặc họ giương oai, chỉ là người ta tới, đuổi người ta đi, cũng quá không nể mặt, cho nên……”

Một giây trước Diệp Huệ còn thấy bất bình thay Khả Lan, lúc này nghe Khả Lan nói lại bối rối.

Cô ta theo Khả Lan đi vào nhà vệ sinh.

Một mùi hôi thối xông lên.

Trong phòng rửa tay, còn có thể nghe thấy âm thanh của chất thải.

Thấy tình huống như vậy, Diệp Huệ kịp phản ứng, xoay người, khóa cửa, cầm cây chổi, chắn ngang cửa nhà vệ sinh, khuôn mặt nở nụ cười, giơ ngón tay cái về phía Khả Lan.

Khả Lan khẽ cười, xoay người tìm thấy thùng nước trong phòng rửa tay, hứng nửa thùng nước.

Chốc lát……

Ba cô gái đi giải quyết vấn đề bị mắc kẹt, không thể đi ra, bắt đầu đập cửa, kêu lên.

Khả Lan giao thùng nước cho Diệp Huệ, Diệp Huệ hiểu ý, cầm cái ghế, đứng lên, đổ nước lạnh từ trên xuống.

“A…….”

Một cô gái lớn tiếng la to, bắt đầu tức giận la: “Mẹ kiếp, ai vậy.”

Tiếp theo sau đó là thứ hai.

“A……Cứu mạng.”

Người thứ ba.

“Sao vậy? A…….Mở cửa.”

Nhất thời, ba người không ngừng kêu lên trong nhà vệ sinh, nhưng không biết do ai làm.

Tiếng đập cửa càng ngày càng lớn.

Lúc này Khả Lan mới vỗ tay một cái, cùng Diệp Huệ cười một cái, xoay người rời đi.

Ba người còn lại vẫn mắc kẹt trong nhà vệ sinh.

… …

Sau khi rời khỏi nhà vệ sinh, Diệp Huệ nhớ tới cô ta và Khả Lan lúc học cấp ba cũng như vậy.

Bởi vì gia đình khó khăn, bị người ta nhục mạ; tính cách cô ta nóng nảy, xông tới liền muốn đánh nhau với người khác, nhưng người ta người đông thế mạnh, cô ta căn bản đánh không lại.

Cô ta bị đánh, còn phải xin lỗi người ta, trong lòng cực kỳ oan ức.

Sau đó, Khả Lan, chờ đến khi có cơ hội, liền kéo cô ta tới nhà vệ sinh hành hung người ta một trận.

Mà tâm tình cô ta lúc đó, không có sợ hãi, chỉ có hưng phấn.

Mà lúc này cũng giống vậy.

Nghĩ đến đây, Diệp Huệ liếc nhìn Khả Lan, không lên tiếng, khóe mắt cong cong, nở nụ cười.

Sau khi rời khỏi nhà vệ sinh, tâm tình Khả Lan chợt cảm thấy rất vui, mấy chị em của Lương Bảo Nhi, cô đã sớm nhìn không vừa mắt, hôm nay làm loạn như vậy, tâm tình bỗng nhiên cảm thấy thoải mái.

Người ác, không nên dùng biện pháp bình thường.

Dòng người trên buổi tiệc cuồn cuộn, có không ít người giàu, cô đi hai bước, chợt bị người ta đẩy một cái, còn chưa kịp phản ứng, liền có người đỡ lấy.

Khả Lan ngước mắt, thấy là Kim Hạo, đang đỡ cô, khuôn mặt tuấn tú, khóe miệng nở nụ cười.

Người vừa va phải cô cũng là Kim Hạo.

Nhìn thấy tình huống như vậy, Khả Lan lạnh lùng đẩy Kim Hạo ra, đứng thẳng người, đôi tay khẽ khoanh trước bụng, mím môi hỏi: “Không ngờ tổng giám đốc Kim có hứng thú với tệ hại như vậy.” Khả lan nói, trong giọng nói đều có khinh bỉ.

Kim Hạo làm việc, thật đúng là đặc biệt, mỗi lần đều là dùng tay, đụng chân, biến thái.

“Khôn làm như vậy, làm sao có thể khiến giám đốc Lâm ngã vào lòng chứ!” Kim Hạo nghe Khả Lan nói, khuôn mặt càng nở nụ cười rực rỡ, hai mắt nheo lại, nhìn thẳng khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của Khả Lan.

Anh ta càng nhìn, lại càng thấy nét mặt Lâm Khả Lan làm cho người ta yêu thích.

Đã từng thấy nhiều phụ nữ đẹp, nhưng chưa từng thấy người như vậy.

“Biến thái.” Khả Lan nghe thấy Kim Hạo nói, hừ lạnh một tiếng, đẩy Kim Hạo ra, lập tức đi về phía trước.

Kim Hạo lại đột nhiên đưa tay, kéo Khả Lan ngược trở lại.

Ánh mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Khả Lan, dần dần đi xuống……Nói : “Không biết có thể may mắn được mời giám đốc Lâm nhảy một bài không.” Kim Hạo nói xong, tay vẫn ôm eo Khả Lan, tùy ý cười.

Khả Lan nghe Kim Hạo nói, định từ chối, nhưng trong đầu chợt chuyển, cô bỗng trầm hai mắt, gật đầu đồng ý.

Mặc dù trong lòng cô chán ghét Kim Hạo, nhưng sau này mọi người sẽ là bạn làm ăn, nhảy một bài, tỏ vẻ lịch sự.

Huống chi, cô cũng muốn đánh Kim Hạo một bạt tai.

Rồi sau đó…..Âm nhạc vang lên, Kim Hạo liền vòng tay ôm eo Khả Lan, bàn tay ôm chặt, hai người dán chung một chỗ.

Nhìn thấy tình huống như thế, Khả Lan nhếch miệng cười yếu ớt, hai chân giẫm lên giày Kim Hạo, lộ ra vẻ mặt vô tội: “Tôi không biết nhảy, tốt nhất là anh dìu tôi.”

Kim Hạo vẫn cười rực rỡ, bỗng nhiên bị Khả Lan giẫm, sắc mặt tựa như chảo nhuộm, rất là rực rỡ.

Khả Lan cười cũng cực kỳ rực rỡ.

Thật ra thì Khả Lan không nặng, chỉ là lúc cô giẫm đạp, hơi gia tăng sức lực dưới chân, mới khiến Kim Hạo đau, rồi sau đó Kim Hạo dần dần tiến vào trạng thái quen dần, sắc mặt khôi phục vẻ bình tĩnh.

Một lúc lâu…..

“Cô biết, người bán hình cô là ai không?” Hai người nhảy, Kim Hạo chợt nhỏ giọng hỏi bên tai Khả Lan, giọng nói êm dịu tỉ mỉ, khạc một hơi nóng bên tai Khả Lan.

Khả Lan giật giật cổ, nhìn Kim Hạo nói: “Ai?”

Kim Hạo lại nói ra chuyện như vậy, dĩ nhiên là muốn nói người làm chuyện đó.

Nhưng……Kim Hạo nghe Khả Lan hỏi như vậy, không trả lời, chợt nở nụ cười, bộ dáng thừa nước đục thả câu.

Nhìn thấy bộ dáng Kim Hạo như vậy, ánh mắt Khả Lan hơi trầm xuống, chỉ cảm thấy, nét mặt Kim Hạo, đáng đánh đòn, nhưng cô lại không gặng hỏi nữa.

Âm nhạc kết thúc, Khả Lan từ trên giày Kim Hạo bước xuống, nhín hai dấu chân, Khả Lan cười cười, xoay người đi ra khỏi sàn nhảy, hình như không quan tâm tới chuyện bán hình.

Nếu như Kim Hạo muốn nói, tự nhiên sẽ nói, không nói, hỏi cũng vô ích.

Mà Kim Hạo thấy Khả Lan xoay người rời đi liền nóng nảy.

Liền bước nhanh theo Khả Lan, ở phía sau cô nói: “Là chủ cũ của cô, họ Vưu.”

Một câu nói, khiến Khả Lan dừng bước, Vưu Kỷ Mỹ?

Thời gian Khả Lan ở cùng Vưu Kỷ Mỹ không lâu lắm, quan hệ giữa cô cùng Vưu Kỷ Mỹ là cáp trên cấp dưới, không có tình nghĩa gì.

Chỉ là, cô không ngờ, Vưu Kỷ Mỹ đã sớm tính toán cô, lại đem hình bán cho Kim Hạo cùng người nhà họ Lương, chính là muốn cô thân bại danh liệt sao? Không có cách nào lật người?

Cô thật sự xem thường sự ích kỷ của Vưu Kỷ Mỹ.

“Tôi đã xử lý rồi, nếu như cô thấy cảm động, vậy mời tôi ăn một bữa cơm đi.” Kim Hạo thấy Khả Lan dừng bước, lại mở miệng, có phần giành công.

Khuôn mặt nở nụ cười rực rỡ, hai mắt hơi híp, ánh mắt vẫn dừng trên mặt Khả Lan.

Nhưng…….

Khả Lan cũng khẽ cười, hai mắt tối tăm lạnh lùng nhìn Kim Hạo.

“Mời anh căm cơm sao? Anh nghĩ nếu tạo tiêu đề nóng, có thể đánh bại đối thủ sao?” Mục đích của Kim Hạo, cùng lắm cũng chỉ thế này mà thôi.

Cô cũng không tin, Kim Hạo sẽ đơn giản giúp cô xử lý người như vậy, hướng về phía cô xin mời ăn cơm.

Nếu không, đối tượng mà cô chọn hợp tác, không phải là Kim Hạo, mà là Kim Chính Minh.

Kim Chính Minh không khôn khéo bằng Kim Hạo, nếu như Kim Chính Minh cáp bậc, căn bản không cùng cấp bậc với Lương Tú Ly.

Kim Thị cùng Lương Thị tranh đấu, Lương Thị tất thắng, chớ nói chi là Quật Khởi.

Khả Lan biết, ăn một bữa cơm, hai bên đều có lợi.

Chỉ là…..Nếu để cho phóng viên viết thành bữa cơm tình nhân, sẽ không tốt!

Nghĩ đến đây, Khả Lan nhìn Kim Hạo, cười nói: “Ăn cơm có thể, nhưng mà bạn tôi hơi nhiều.”

Ừ…..Mang theo nhiều người, đem theo tất cả nhân viên của Quật Khởi.

Kim Hạo nghe Khả Lan nói như vậy tất nhiên hiểu ý Khả Lan.

Vẻ mặt hơi ngừng lại, nụ cười trên mặt thay đổi, thở dài, chỉ có thể gật đầu nói không sao.

Suy nghĩ muốn tạo tiêu đề nóng, là không thể, Lâm Khả Lan thật sự rất khó.

Buổi tiệc dần tiến vào cao triều, người nên đến cũng đã đến, Khả Lan là người đại diện, lên phát biểu, diễn văn được soạn trước đó.

Mà lúc này, Khả Lan từ trong đám người nhìn thấy bóng dáng Lương Tú Ly cùng Lương Bảo Nhi.

Sắc mặt Lương Bảo Nhi tái nhợt, mặc dù trang điểm, vẫn khó có thể che giấu tái nhợt; bộ dáng Lương Tú Ly vẫn như trước, ưu nhã và tự tin.

Khả Lan xuyên qua đám người, chuẩn bị đi lên sân khấu, lúc đi qua mặt Lương Bảo Nhi, vẻ mặt Lương Bảo Nhi chợt lạnh, đưa chân, muốn gạt Khả Lan.

Khả Lan nhấc chân, từ phía trên đạp xuống, động tác không dừng lại, làm liền một mạch.

Một người phản ứng chậm, cũng không thể ngốc đến nỗi bị người ta gạt chân hai lần.

Lương Bảo Nhi định gạt chân Khả Lan thất bại, mình lại bị đạp một cái, nhất thời giận đến đỏ mặt.

Cô ta lạnh lùng nhìn Khả Lan, hai tay nắm chặt thành quyền.

Tiện nhân.

Khả Lan đọc xong diễn văn, buổi tiệc dần đi tới hồi cuối, cô ăn chút gì đó, chuẩn bị rời đi.

Lúc này, ba cô gái bị giam ở nhà vệ sinh, mới được công nhân quét dọn phát hiện, thả ra ngoài.

Đầu tiên ba người trừng mắt nhìn Khả Lan, nhưng lại không nói thêm gì, cả người lạnh run.

Lương Bảo Nhi thấy bộ dáng ba người, trong lòng đoán là Lâm Khả Lan làm, trái tim tức giận, đi tới trước mặt Khả Lan, nghĩ muốn cho cô một bạt tai, rồi lại nắm chặt tay không dám xuống tay.

“Tiện nhân.” Lương Bảo Nhi không xuống tay đánh người, chỉ có thể lạnh giọng mắng chửi Khả Lan.

Khả Lan nghe vậy, hơi nhíu mày, khóe miệng nhếch lên.

“Người thứ ba mới là tiện nhân.”

Khả Lan nói chuyện không nhanh không chậm, nhẹ nhàng chậm rãi, trên mặt nở nụ cười lạnh lùng.

Lương Bảo Nhi còn chưa tỉnh sao?

Người mà cô muốn đối phó không phải là Lương Bảo Nhi, mà là mẹ cô ta.

Lương Bảo Nhi nghe thấy từ người thứ ba từ miệng Khả Lan, trong nháy mắt giận đến phát run, không để ý ở đó có bao nhiêu người, giơ tay muốn đánh xuống.

Lần này là Diệp Huệ nắm tay Lương Bảo Nhi, lạnh lùng hất ra.

Lương Bảo Nhi bị Diệp Huệ đáp trả như vậy, cả người run rẩy, đứng trước mặt Khả Lan, không biết phải làm gì tiếp theo.

Bốp……

Lúc này, Lương Tú Ly đột nhiên xuất hiện, không chút do dự tát Diệp Huệ một cái, Khả Lan còn chưa kịp phản ứng, Lương Tú Ly bỗng cười lạnh một tiếng.

“Có vài người, cũng chỉ là một con chó của người khác, đừng quá tỏ vẻ, đắc tội tới người không nên đắc tội.” Lương Tú Ly nói chuyện nhẹ nhàng chậm rãi, mặc dù trên mặt vẫn nở nụ cười, nhưng ánh mắt lại cực kỳ lạnh lẽo.

Thư ký của Lương Tú Ly vội vàng đi tới đỡ Lương Bảo Nhi, quan tâm: “Cô Bảo Nhi.”

Không khí chợt trở nên nặng nề.

Lương Tú Ly thật sự không thể so sáng với Lương Bảo Nhi, càng lão luyện hơn, ngay cả nói chuyện cũng vô cùng cầu kỳ, và làm người ta không dám mặc kệ.

Khả Lan cũng không vội vã trả lời Lương Tú Ly, mà chỉ nhìn thư ký của Lương Tú Ly, khẽ cười một tiếng nói: “Có ít người biến cấp dưới thành chó, cho nên lấy bụng ta suy bụng người.” Khả Lan nhẹ nhàng chậm rãi nói, giọng nói mềm mại, hai mắt híp lại, khóe mắt cong cong, môi mỏng đỏ mọng khẽ nhấp.

Lương Tú Ly nghe Khả Lan nói, vẻ mặt bỗng nhiên nhíu lại, sau đó khôi phục lại bình tĩnh như cũ, ngước mắt nhìn Khả Lan, hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt lạnh lùng, sau khi gật đầu một cái, lúc này mới xoay người, đỡ Lương Bảo Nhi rời đi.

Khả Lan nhìn Lương Tú Ly rời đi, ánh mắt hơi trầm xuống, không nói nữa, nghiêng đầu rời đi.

Lúc này, điện thoại Khả Lan chợt vang lên.

Cố Thành Viêm……

Thấy là Cố Thành Viêm gọi tới, lúc này Khả Lan mới nhớ tới một chuyện, buổi sáng trước khi ra khỏi cửa, Cố Thành Viêm nói buổi tối sẽ quay về, hình như cô quên nói với Cố Thành Viêm chuyện mình tham gia buổi tiệc.

Cho nên hiện tại……

Cô còn chưa kịp nghe điện thoại, liền thấy Cố Thành Viêm trầm trầm vững vàng đứng ở trước cửa khách sạn.

Bóng dáng cao ráo thẳng tắp, cả người mặc quân phục, còn chưa kịp thay.

Thấy Cố Thành Viêm, Khả Lan bỗng nhiên nở nụ cười, bỏ điện thoại vào trong túi xách, bước nhanh tới bên cạnh anh.

Nhưng chiếc váy dài bị vướng vào đôi giày, đi hai bước, liền lảo đảo, nhào đầu về phía trước.

Cũng may Cố Thành Viêm nhanh nhẹn, đưa tay ra đỡ, một bàn tay, cô liền được ôm vào trong lòng anh.

Khả Lan vội vàng ngẩng dầu, nhìn anh, trên mặt nở nụ cười: “Sao anh lại tới đây?”

Quật Khởi mở tiệc, muốn tìm rất dễ dàng, chỉ là cô không ngờ, Cố Thành Viêm đã tới đây rồi.

“Ngeh nói Quật Khởi đặt tiệc, đoán em sẽ ở đây.” Anh cười khẽ trả lời, giọng nói đậm đà, mơn trớn bên tai cô.

Khả Lan cười cười, nghiêng đầu nhìn Diệp Huệ, để cô ấy ngồi xe của mình về nhà, còn cô cùng Cố Thành Viêm rời đi.

Hai người lên xe, Cố Thành Viêm lại không vội vã khởi động xe, anh nghiêng đầu nhin Khả Lan.

“Em muốn về nhà họ Cố sao?” Anh chợt trầm giọng hỏi một câu, đang muốn hỏi ý kiến Khả Lan.

Khả Lan nghe vậy, hai mắt cụp xuống, trong lòng biết, lấy thân phận của cô, bây giờ cũng không thích hợp quay về.

Cố Thành Viêm hỏi như vậy, cũng là ý tốt, nhưng mà, đó là cửa chính nhà họ Cố.

Chỉ là……

“Tạm thời không về, anh cũng biết.” Khả Lan nghiêng đầu, nhìn Cố Thành Viêm, nhà họ Cố không thể nào tiếp nhận cô, thân phận của Cố Thành Viêm, cũng không thể nào tiếp nhận cô.

Cho dù đã kết hôn, vẫn là con đường lắc lư như cũ.

Khả Lan nói xong, Cố Thành Viêm suy nghĩ sâu xa, sau đó nói: “Không sao.”

Anh không để ý những thứ này, người phụ nữ của anh, làm sao có thể sống nơi âm u.

Lời nói của Cố Thành Viêm, khiến trái tim Khả Lan rung động, nhưng suy tính đến vấn đề chính, lại nói: “Tạm thời em không muốn quay về.” Cô kiên định lạ thường, có quay về hay không, không quan trọng.

Quan trọng là, Cố Thành Viêm che chở cô, như vậy đủ rồi.

Khả Lan nói không muốn quay về, Cố Thành Viêm cũng không nói gì thêm, chỉ là sắc mặt anh rất nặng nề.

Một lúc sau……

Khả Lan cảm thấy không khí kỳ quái, lại nói: “Tối nay, anh có về nhà không?” Khả Lan suy nghĩ trong lòng, muốn anh không về nhà, cô muốn đi mua đồ dùng cá nhân cho anh.

Cố Thành Viêm nghe Khả Lan hỏi như vậy, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, trái tim có một tia hứng thú, giống như đùa giỡn, nhìn Khả Lan.

“Không về.”

Anh nói rồi dừng lại một chút, tư tưởng tà ác.

Khả Lan nghe Cố Thành Viêm trả lời, ánh mắt cụp xuống, khuôn mặt trắng nõn, dần trở nên ửng đỏ.

Cô biết, có lần đầu tiên, sẽ có lần thứ hai thứ ba, mặc dù cô đã chuẩn bị tâm lý, nhưng có thể kiềm chế một chút hay không?

“Vậy đi mua chút đồ dùng cá nhân đi, sáng nay anh dùng bàn chải của em đánh răng.” Khả Lan bỏ ngoài tai lời nói mập mờ của anh, trực tiếp đi vào chủ đề chính.

Cố Thành Viêm nghe Khả Lan nói như vậy, chân mày nhíu lại, hỏi ngược lại: “Không thể dùng sao?”

Cố Thành Viêm chợt hỏi ngược lại khiến Khả Lan hơi ngừng lại, Cố Thành Viêm có ý gì?

Chẳng lẽ, anh còn muốn tranh đấu với bàn chải đánh răng?

Nghĩ đến đây, Khả Lan ngược lại thở dài, cất giọng nói: “Em muốn thay bàn chải mới.”

Khả Lan cùng Cố Thành Viêm rời đi, toàn bộ đều thu vào trong mắt của Lan Thư.

Hai mắt chị ta tối tăm, nâng lên một nụ cười đắc ý, đôi tay khoanh trước ngực.

Kịch hay giờ mới bắt đầu.

Mà ngoài cửa, Lương Tú Ly đi vào, đứng bên cạnh Lan Thư, nhìn bảng số xe quen thuộc của Cố Thành Viêm.

Ánh mắt bà ta âm trầm, lộ ra một tia sắn lạnh.

Một lát sau……

“Cô nhiều lần tìm tới, tôi đều không đồng ý, lần này vẫn như cũ.” Lương Tú Ly lạnh giọng trả lời, hai mắt tối tăm, giống như sóng lớn hung hăng vỗ vào mặt biển, đã không thể che giấu được lửa giận trong lòng.

Lan Thư nghe được lời Lương Tú Ly nói, nhẹ nhàng cười ra tiếng.

Chị ta xoay người, đi quanh Lương Tú Ly một vòng nói: “Chẳng lẽ bà định trơ mắt nhìn, con gái bà khổ sở, nhìn công ty của bà, từng chút từng chút bị con tiện nhân kia chơi đùa.”

Lan Thư khẽ cười, tựa như giễu cợt, tựa như nhắc nhở.

“Cô ta không có bản lĩnh này.”

Lan Thư nói xong, Lương Tú Ly liền trả lời lại, khóe miệng cong lên, hai mắt sắc bén.

“Ha ha……” Lan Thư nghe Lương Tú Ly trả lời, bỗng nhiên cười khẽ một tiếng, vang vọng trong nhà sau đó khuôn mặt cô ta biến sắc, âm trầm nói: “Người đàn ông bên cạnh cô ta có bản lĩnh.”

Cố Thành Viêm che chở cho Lâm Khả Lan, đối kháng với nhà họ Lương, Lương Tú Ly sẽ không cảm thấy cảm giác nguy cơ.

Hiện tại thị trưởng chứng khoán của Lương Thị rớt giá, ông Lương lại bại liệt, bộ dáng Lương Bảo Nhi lại sống dở chết dở.

Lương Tú Ly lại như vậy, không sợ Lương Thị phải đối diện với nguy cơ sao.

Lương Tú Ly là người thông minh, dã tâm cùng dục vọng đều rất lớn, làm sao có thể để mình rơi vào tình huống nguy hiểm.

Chỉ cần Lương Tú Ly gật đầu đồng ý hợp tác với cô ta.

Tất cả đều có thể cữu vãn.

Lâm Khả Lan, tự nhiên sẽ không trở thành uy hiếp với Lương Tú Ly.

Còn có Lương Bảo Nhi, Lâm Khải Nghiệp, Dương Tố Phương, tất cả……

Thời điểm này, Lương Tú Ly phải có lựa chọn chính xác.

Nhưng……

Lương Tú Ly nghe Lý Lan nói, thật lâu không trả lời.

Ánh mắt của bà ta, vẫn nhìn theo tấm bảng số quen thuộc.

Lâm Khả Lan tiện nhân kia giống y như mẹ cô ta, chỉ biết giở thủ đoạn quyến rũ đàn ông.


Trước Sau