Chọc Nhầm Sếp Lớn

Chọc Nhầm Sếp Lớn-Chương 104


Trước Sau

Chọc Nhầm Sếp Lớn


Chương 104: Chương 103

Gió lạnh buốt xâm lấy con người; bước chân xốc xếch, cố ý nói chuyện nhỏ nhẹ, vẻ mặt bác sĩ dần dần trở nên khổ sở.

Nguyên là vì thủ trưởng Cố đang hôn mê.

Thủ trưởng Cố bị ám sát ở bệnh viện, truy cứu trách nhiệm đều dồn ở tất cả mọi người trong bệnh viện.

Phẫu thuật khẩn cấp, nếu như không thành công đất nước sẽ thiếu đi một vị tướng mới.

Nếu như thành công vệnh mệnh của bọn họ sẽ thay đổi.

Trên mặt mỗi người đều cực kỳ phức tạp, có sợ hãi, lo lắng thậm chí còn có mong đợi……

Lương Bảo Nhi cùng Lâm Bảo Nhi canh giữ ở bên ngoài phòng cấp cứu, gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng, trong lòng thấp thỏm không an.

Không ai trong họ muốn Cố Thành Viêm xảy ra chuyện gì nhưng hôm nay xảy ra chuyện này hai người bọn họ đều sợ Cố Thành Viêm sẽ xảy ra chuyện.

Cho đến sau khi kết thúc phẫu thuật Cố Thành Viêm được đưa ra khỏi phòng cấp cứu lúc này Lương Bảo Nhi cùng Lâm Bảo Nhi mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng lời nói của bác sĩ lại khiến bọn họ lo lắng.

Cuộc phẫu thuật thành công nhưng chưa vượt qua được giai đoạn nguy hiểm.

……

Bên này Cố Thành Viêm mới vừa được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt Khả Lan liền bị Lục Hiểu Phong đưa đi.

Ám sát thủ trưởng là tội lớn, mặc dù cô là vợ thủ trưởng cũng không thể được xá tội.

Khả Lan bị đưa đi, người nhà họ Cố nhận được tin tức Cố Thành Viêm bị thương liền trở nên rối loạn; Lương Tú Ly tận mắt nhìn thấy Cố Thành Viêm nằm viện với bộ dáng nửa sống nửa chết mặc dù rất vui mừng nhưng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Một cuộc chiến tranh quyền lực.

……

Khả Lan ở trong phòng giam sáu ngày, tuy có Lục Hiểu Phong chăm sóc nhưng vẫn không tránh được bị người không biết chuyện chê cười.

Cô lại một lần nữa gặp Cố Thành Viêm là vào một buổi sáng sáu ngày sau.

Ánh nắng mặt trời ấm áp in lên bóng dáng cao ráo của anh làm cho cô có cảm giác không chân thật.

Cho đến khi Cố Thành Viêm đến gần cô mới nhìn rõ anh mặc quân phục, mặc dù sắc mặt hơi tái nhợt nhưng khuôn mặt lại có chút vui vẻ, làm khuôn mặt Khả Lan cũng nở nụ cười.

Cửa tù mở ra anh giơ tay lên, cô bước nhanh tới trước mặt anh, vòng tay ôm eo anh.

“Tất cả đều đã qua?” Khả Lan hỏi anh, giọng nói nhẹ nhàng chậm chạp, tuy biết rằng chuyện đã qua nhưng cảm giác không dễ dàng.

Khả Lan dứt lời Cố Thành Viêm gật đầu, đôi tay ôm cô vào lòng; đều đã qua rồi, anh sẽ không để cô phải tham gia phải cuộc tranh chấp quyền lực này.

Từ trước đến giờ cuộc tranh giành chính quyền trong đảng phái rất phức tạp, sau khi đã dẹp Lương Tú Ly cũng vẫn sẽ có người như Lương Tú Ly.

Anh không muốn cô tham gia vào cuộc tranh giành quyền lực, anh chỉ hy vọng cô…..ngây thơ như vậy.

“Hôm ấy em thật sợ hãi, sợ anh sẽ chết.” Khả Lan không nghe thấy anh trả lời, liền nói ra cảm giác của ngày hôm ấy.

Một nhát dao đâm xuống, cô sợ Cố Thành Viêm sẽ nguy hiểm tới tính mạng.

Nhưng điều cô có thể làm chỉ là giả bộ không quan tâm, giả bộ hận anh.

Diễn cho Lương Tú Ly xem.

Anh nghe Khả Lan nói, bàn tay khẽ siết chặt, bàn tay ấm áp mơn trớn mái tóc dài đen nhánh của cô, ôm chặt cô vào lòng.

“Anh sẽ không bỏ lại em một mình.” Anh trả lời cô, giọng nói chậm rãi nghiêm túc.

Khả Lan nghe Cố Thành Viêm trả lời, vẻ mặt hơi dừng lại, từ trong ngực anh ngẩng đầu lên nhìn, con ngươi đen nhánh nhìn đôi mắt tối tăm của anh.

Anh cúi đầu bốn mắt nhìn nhau.

“Vết thương còn đau phải không?” Khả Lan hít một hơi, đưa tay chạm vào vết thương trên ngực anh.

Không che giấu vẻ lo lắng trong mắt.

Ngày ấy cô xuống tay cũng không nhẹ, vì để cho Lương Tú Ly tin tưởng cô đã sớm chuẩn bị màn kịch hay này.

Cố Thành Viêm nghe Khả Lan nói, đưa tay nắm bàn tay nhỏ bé trắng nõn của cô, vân vê giữa lòng bàn tay một lát mới nói: “Em thì sao, vết sưng đỏ thối rữa thế


Trước Sau