Chọc Nhầm Sếp Lớn

Chọc Nhầm Sếp Lớn-Chương 103


Trước Sau

Chọc Nhầm Sếp Lớn


Chương 103: Chương 102

Câu trả lời của Khả Lan khiến tâm tình Dương Nghi Giai trở nên vui thích.

Không ngờ rốt cuộc Lâm Khả Lan lại như vậy, khiến cho Kim Hạo bất chấp tất cả liều chết đánh Cố Thành Viêm.

Như vậy tốt hơn, phụ nữ càng giở trò đàn ông càng xem thường, đến lúc đó cô ta bị nhà họ Cố đẩy ra, bị Cố Thành Viêm ghét bỏ mới gọi là kịch hay.

Rồi sau đó……

Dương Nghi Giai cùng Dương Tử Sở giả vờ khuyên Khả Lan mấy câu rồi mới rời đi.

Vẻ mặt Dương Tử Sở hơi âm trầm, không nói nhiều.

Ngược lại lúc Dương Nghi Giai an ủi Khả Lan sắc mặt sinh động, sống động như thật, hữu ý vô ý nói về vấn đề của Khả Lan và Cố Thành Viêm, ám chỉ Lương Bảo Nhi cùng Lâm Bảo Nhi.

Khả Lan nắm chặt chăn, không trả lời Dương Nghi Giai, sắc mặt âm trầm, cắn răng nghiến lợi.

Dương Nghi Giai rất hài lòng về biểu hiện của Khả Lan, khuôn mặt vẫn luôn nở nụ cười.

Đợi sau khi Dương Nghi Giai cùng Dương Tử Sở rời đi Kim Hạo khẽ cười một tiếng.

“Cô diễn thật là sinh động, đổi lại là người bình thường khẳng định không thể nhìn ra.” Giọng nói của Kim Hạo tràn đầy vui thích.

Lúc nãy anh ta nóng vội, nghe thấy Khả Lan sinh non liền lập tức chạy tới, vừa đúng lúc thấy cảnh Lương Bảo Nhi chê cười Lâm Khả Lan và các sự kiện chồng lên nhau khiến anh ta thiếu chút nữa mất lý trí.

Trong mắt anh ta Lâm Khả Lan không phải người như vậy, từ trước đến giờ tính tình Lâm Khả Lan như lửa, thông minh tàn nhẫn.

Nếu là vì đàn ông cùng đứa bé trở nên chán chường không phấn chấn vậy anh ta đúng là mất đi một người để hợp tác.

Anh ta hy vọng cô có thể ác hơn cay hơn, không nên giống như loại phụ nữ hay nhăn nhó.

Khả Lan nghe Kim Hạo nói liền giật mình, cúi đầu không trả lời Kim Hạo, tựa vào đầu giường thở ra một hơi, không phủ nhận cũng không thừa nhận.

Kim Hạo thấy Khả Lan không trả lời, cũng không gấp gáp, thở dài nói: “Chuyện như vậy cũng không phải là chuyện tôi có thể quản, nhưng mà giám đốc Lâm phải nhớ, sau này khi cô ngồi lên vị trí chủ tịch của Lương Thị, chỉ dựa vào đàn ông thì không thể thay đổi thân phận của cô.”

Kim Hạo chỉ là đang nhắc nhở Lâm Khả Lan, đừng bị đàn ông dắt mũi, Cố thủ trưởng là ai chứ, nếu như có thể dễ dàng bị phụ nữ mê hoặc thì anh ta không thể nào ngồi lên vị trí như ngày hôm nay.

Dĩ nhiên, những điều này để sau hãy nói, bây giờ Lâm Khả Lan nghe không vào.

Khả Lan nghe Kim Hạo nói hơi dùng lại, hiểu ý tứ trong lời nói của Kim Hạo, nhưng nếu như cô vào Lương Thị, nhất định sẽ không dựa vào Cố Thành Viêm.

Cô cũng không muốn dựa vào Cố Thành Viêm.

“Cảm ơn tổng giám đốc Kim đã quan tâm.” Khả Lan khẽ cười trả lời Kim Hạo, cũng không muốn nói rõ mọi thứ với Kim Hạo.

Kim Hạo nghe Khả Lan trả lời, khuôn mặt không biểu hiện quá nhiều, khóe miệng lại nở nụ cười, lắc đầu một cái.

Anh ta đứng trước giường bệnh, chần chừ rồi đột nhiên đưa tay kéo chăn của Khả Lan, cất giọng nói: “Là bạn làm ăn, sau này nếu giám đốc Lâm gặp khó khăn gì tôi đều nguyện ý giúp đỡ hết mình.”

Hình như anh ta đang báo trước cho Khả Lan biết rằng sau này cô sẽ gặp khó khăn, trong lời nói tràn đầy nghiêm túc và khẳng định.

Khả Lan nghe Kim Hạo nói hai mắt chợt rũ xuống, mím môi trả lời: “Cảm ơn ý tốt của tổng giám đốc Kim.” Kim Hạo đã nói đến mức này Khả Lan tất nhiên không thể từ chối ý tốt của Kim Hạo.

Kim Hạo nói không sai, bọn họ là bạn làm ăn, quan hệ vì ích lợi.

Khả Lan trả lời khiến Kim Hạo mất mát, nhưng mà Kim Hạo cũng không nói thêm gì nữa.

Sau khi nói với Khả Lan về mấy chuyện không liên quan lúc này mới rời đi.

Anh ta không thích cưỡng cầu người khác nhưng cũng không dễ dàng buông tha.

Sau khi Kim Hạo đi Khả Lan tựa vào mép giường, mặc dù ngoài miệng không nói gì nhưng lại rất để ý lời Kim Hạo nói.

Kim Hạo nói không sai, chỉ dựa vào đàn ông để vào hội đồng quản trị của Lương


Trước Sau