Chọc Nhầm Sếp Lớn

Chọc Nhầm Sếp Lớn-Chương 100


Trước Sau

Chọc Nhầm Sếp Lớn


Chương 100: Chương 99

Gần tới mùa xuân, Cố Thành Viêm phải quay về thành phố đón năm mới, vốn dĩ Khả Lan không muốn về nhưng lại bị Cố Thành Viêm mạnh mẽ mang về thành phố.

Cuối đông, tuyết đọng đã tan, ánh nắng mặt trời càng trở nên ấm áp.

Lâm Bảo Nhi đi cùng cô và Cố Thành Viêm, đôi tay ôm cánh tay Cố Thành Viêm, miệng không ngừng kể chuyện khi còn bé.

Cố Thành Viêm ngẫu nhiên trả lời Lâm Bảo Nhi một câu, khuôn mặt bình tĩnh tự nhiên.

Lâm Bảo Nhi càng nói chuyện càng vui sướng, lúc nói chuyện thỉnh thoảng Lâm Bảo Nhi lườm Khả Lan, ánh mắt tỏ vẻ đắc thắng.

Khả Lan thấy bộ dáng Lâm Bảo Nhi, không nói gì, sắc mặt bình tĩnh tự nhiên như nước.

Mộ Dung Triển thấy tình hình như vậy lúc đầu còn cảm thấy khó hiểu, sau đó bình tĩnh rồi đến kinh ngạc.

Cậu ta không biết bọn họ đang diễn trò gì, cậu ta cũng không đoán được nhưng cảm thấy hai nữ một nam thật là……rối loạn.

Máy bay hạ cánh, Cố Thành Viêm về nhà họ Lãnh trước, Lâm Bảo Nhi cũng đi theo.

Khả Lan tới Quật Khởi.

Thời gian Khả Lan rời khỏi thành phố không lâu lắm nhưng Quật Khởi bị tước giấy phép nên trừ bảo vệ ngoài ra không có ai.

Khả Lan ở công ty thu thập tài liệu cùng công văn, đang định ra về Kim Hạo đột nhiên xuất hiện, bóng dáng cao lớn, đứng chắn trước cửa ngăn cản đường đi của Khả Lan.

Thấy Kim Hạo ánh mắt Khả Lan hơi trầm xuống, mím môi hỏi “Xin hỏi anh Kim như vậy là muốn làm gì?” Dứt lời Khả Lan đưa tay muốn đẩy Kim Hạo đi ra ngoài.

Kim Hạo vẫn đứng im tại chỗ, đưa tay nắm tay Khả Lan, hai mắt tối tăm, chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Khả Lan.

Đột nhiên bị Kim Hạo nắm tay, Khả Lan giật mình, giật giật tay muốn rút tay ra.

Nhưng Kim Hạo thấy Khả Lan giãy giụa càng gia tăng sức lực, không chịu buông Khả Lan ra.

Hành động của Kim Hạo khiến Khả Lan nóng nảy.

Cô ngừng giãy giụa, hơi híp mắt nhìn Kim Hạo, lạnh lùng nói: “Buông ra.” Dứt lời Khả Lan đứng thẳng người, chờ Kim Hạo buông tay.

Kim Hạo nghe Khả Lan nói lúc này mới phản ứng, dần dần buông tay Khả Lan.

Khả Lan thu tay, chân mày nhíu lại, cất giọng hỏi: “Hôm nay anh tới đây làm gì?” Dứt lời Khả Lan lui hai bước đưa mắt đánh giá Kim Hạo.

Phát hiện hôm nay Kim Hạo mặc đồ tây, khuôn mặt còn trang điểm nhẹ.

Kim Hạo nghe Khả Lan hỏi, vẻ mặt hơi trầm xuống, sau khi bước tới hai bước liền quay đầu nhìn về phía Khả Lan, nhún vai một cái, khuôn mặt vô vị nói: “Hôm nay tôi đính hôn nhưng tôi không thể nào bị trói buộc nên đi chung quanh một chút.” Nói tới đây Kim Hạo đưa tay giật tập tài liệu trong tay Khả Lan.

Khả Lan thấy tập tài liệu bị giật đi, trái tim hơi trầm xuống liền thò tay muốn cướp tập tài liệu từ trên tay Kim Hạo nhưng lại nhớ tới một chuyện.

Tin tức Kim Hạo người thừa kế của xí nghiệp đứng đầu thành Phố bỏ trốn tiệc đính hôn sẽ trở thành tin tức lớn.

Hơn nữa chuyện Kim Hạo đào hôn sẽ gây nên ảnh hưởng rất lớn.

Khả Lan suy nghĩ, muốn hỏi tại sao Kim Hạo lại bỏ trốn.

Nhưng ngước mắt lại nhìn thấy Kim Hạo ném tập tài liệu của cô sang một bên.

Kim Hạo ném tài liệu trên mặt đất, Khả Lan hơi tức giận đang muốn mở miệng chỉ trích Kim Hạo.

Nhưng còn chưa kịp nói gì.

Kim Hạo đột nhiên đưa tay ôm Khả Lan vào ngực, đôi tay ôm chặt.

Khả Lan đột nhiên bị ôm vào lòng, ngẩn người sau đó giùng giằng muốn ra ngoài.

Nhưng sức lực của anh ta quá lớn, cô giãy giụa căn bản không có tác dụng gì, ngược lại càng khiến Kim Hạo ôm chặt hơn.

Không khí nhất thời trở nên rất kỳ quái.

Khả Lan không giãy giụa nữa mà đứng thẳng người, từ trong ngực Kim Hạo ngẩng đầu nhìn khuôn mặt Kim Hạo nói: “Hôm nay anh tới đây không phải


Trước Sau